|
Mỹ Hiền TIỂU- THU Tiếng
ḥ ồm ồm như vịt đực của thằng Bữu cất lên phía sau hè:
-Trồng trầu trồng lộn dây tiêu
Con theo hát bội mẹ liều con
hư...ứ...ư...
Bà Hương hào Thạnh đang ngồi
gói bánh ít bánh tét với Mỹ- Hạnh, cô gái út vừa tṛn mười bảy
và Mỹ- Hiền trong nhà bếp, lên tiếng cằn nhằn:
- Cái thằng, giờ này chưa chịu
xuống cầu tàu ngồi chờ anh bây kêu, c̣n ở đó hát ḥ. Hiền, ra
sau hè nhắc nó một tiếng kẻo nó quên.
Hiền dạ rồi đứng lên đi ra sau
hè kêu thằng Bữu xuống bến sông chờ cậu Ba. Bữa nay hăm chín,
cậu ba Trung từ Mỹ Tho về ăn Tết với gia đ́nh. Nghe đâu cậu c̣n
dẫn theo một người bạn thân, cùng học ở collège. Cậu ba ở nội
trú luôn trong trường. Năm nay về nhà ăn Tết cậu rủ luôn Tiến
mục đích giới thiệu cô em gái với bạn luôn. Con đường đi thẳng
từ chợ Cao- Lănh về Tân An rất xấu. Đường trải đá cục, ngồi xe
lôi bị xóc , về tới nhà ḿnh mẩy ê ẩm hết trơn, nên ai cũng
thích đi ṿng mé Ḥa An, đường đất cát mịn êm ái, chỉ tội phải
tốn thêm vài cắc bạc qua đ̣. Nhà ông bà Hương hào có chiếc xuồng
neo dưới bến, mỗi lần bà Hương hay hai cô Hạnh, Hiền đi chợ về,
thằng Bữu chờ sẵn bơi xuồng qua sông rước. Trong nhà có Hiền lo
việc bếp nút, quét dọn. Thằng Bữu làm những việc nặng như bửa
củi, gánh nước, dọn vườn tược. Nó ở với ông bà Hương hào từ hồi
mới lên mười ba, năm nay đă mười chín nên rất thông thạo công
chuyện, được mọi người trong nhà tín nhiệm. Vóc vạc cao lớn,
nuớc da ngâm ngâm mặn mà, lại nói chuyện có duyên nên nó được
mấy em thôn nữ ưa lắm. Nhưng vài tháng nay cu cậu đă để bụng
thương con Huê, con gái lớn chú Huế Canh ngoài lộ mới. Theo lời
ông Hương hào kể lại, chú Canh hồi xưa theo ghe bầu chở bàn ghế
cẩn xà cừ từ Huế vô trong Nam bán. Hồi đó chú cũng trạc tuổi
thằng Bữu bây giờ. Ghe bầu đi từ tỉnh nọ qua tỉnh kia. Tới Tân
An, gặp lúc ông Cả Phương mới vừa xây xong căn nhà nền đúc mới,
cần rất nhiều bàn ghế, hoành phi, tủ thờ... để trang trí. Ông Cả
c̣n mời chủ ghe và đám thợ ở lại để đóng tại chổ cho ông thêm
một ít đồ cần thiết. Trong số thợ đi theo ghe có chú Canh. Chú
có giọng ḥ Huế mùi mẫn, năo nùng. Mỗi lần cất lên, người nào
đang vui cách mấy cũng cảm thấy bùi ngùi tấc dạ! Mà cái người bị
tiếng ḥ của chú làm mê mẫn tâm thần là cô Lài, giúp việc cho
ông bà Cả. Năm đó cô mới lên mười sáu, t́nh xuân đang phơi phới,
nên dễ bị tiếng ḥ của chú hớp hồn. Lửa gần rơm th́ phải cháy.
Bà Cả thấy cái bụng cô Lài càng ngày càng vun chùng ( mà miệt
này đâu phải vùng rừng thiêng nước độc đâu mà bị chứng báng nước?),
nên đem ra tra vấn. Lài khóc, thú thật chú Canh chính là tác giả
cái bào thai cô đang mang. Ông bà Cả sau khi hội ư với chủ ghe
liền tổ chức cấp tốc một đám cưới đơn giản cho đôi trẻ nên duyên
cầm sắt và từ đó chú Canh đóng đô luôn tại quê vợ. Huê là con
gái út của chú. Con nhỏ thừa hưởng cái giọng ca ngâm ngọt ngào
của cha, nên sau hôm cúng đ́nh vừa qua, nó cứ tơ tưởng măi tới
cái đám hát bội được ban hội tề mời tới tŕnh diễn. Nó tưởng
tượng ḿnh trong vai Phàn Lê Huê , Lưu Kim Đính, Điêu Thuyền...rồi
cũng múa, cũng hát y chang như mấy cô đào thương trong gánh hát.
Phải công nhận con nhỏ có khiếu. Chỉ khổ cho thằng Bữu ngày đêm
phập phồng, sợ con nhỏ nổi hứng cuốn gói theo gánh hát th́ khổ,
nên vừa rồi mới thốt lên những lời đắng cay chua chát kia.
Thằng Bữu xuống cầu tàu ngồi
đợi, độ tàn cây nhang th́ có tiếng kêu của cậu Ba bên kia sông.
Nó lật đật mở dây chiếc xuồng rồi bơi riết qua bển. Cậu ba Trung
bận bộ đồ tây bằng vải tussor màu da ḅ, đứng trên bờ tươi cười
nh́n nó. Bên cạnh là một thanh niên trạc tuổi cậu Ba, cũng bận
đồ tây. Thằng Bữu nghĩ thầm hai người thiệt lịch sự trai hết sức.
Cả đời nó chắc chẳng bao giờ được xỏ tay vô một bộ đồ "chiến"
như vậy! Nó lễ phép chào hai cậu. Dầu ǵ cậu ba cũng là người đă
dạy cho nó biết đọc biết viết. Nhứt tự vi sư, bán tự vi sư! Cậu
ba và người bạn không đợi nó cột xuồng để bước lên phụ, mà đă
xách va li, thêm một số túi xách lỉnh kỉnh bước xuống xuồng.
Nhà ông bà hương hào là một
căn nhà ngói khá đồ sộ giữa một khu vườn đầy hoa kiểng và cây ăn
trái. Từ cái cổng gạch có giàn bông giấy tím đẹp lộng lẫy vô tới
nhà là một lối đi trải gạch tàu sạch bóng. Hai bên trồng cây
lưỡi cọp, lá thon dài hai màu xanh vàng, chen với những bụi
chuối nước trổ bông màu cam, màu hường tươi như da con gái xuân
th́. Phía trước nhà, gần đường lộ có trồng một dọc bưởi, cam
sành. Nới vô trong có cây vú sữa hột gà, thêm cây mận da người,
có trái màu xanh, ngọt thanh rất hiếm ở cái xứ Đồng Tháp đất
phèn này. Gần sát tiền đường , bà Hương cho trồng một dẫy bôâng
trang đủ màu để hàng ngày hái cúng Phật. Ngoài ra c̣n mấy bụi
lài, ngày nào Hiền cũng hái một ít ướp thơm b́nh trà của ông
Hương. Trước đây nhà có mấy cụm phù dung rất đẹp, nhưng khi nghe
cḥm xóm nói nhà có con gái không nên trồng loại hoa sớm nở tối
tàn này th́ bà Hương sai thằng Bữu chặt bỏ. Nghe tiếng lao xao
từ ngoài cổng, Mỹ-Hạnh vội vàng lau tay vô miếng giẻ lau, xỏ
chân vô đôi guốc chạy một mạch ra ngoài, mặc cho bà hương kêu
giựt ngược. Bà ngao ngán nh́n Mỹ Hiền thở ra:
- Thiệt tao cũng chịu thua
luôn! Mười sáu, mười bảy rồi mà tưởng c̣n nhỏ nhít lắm! Hiền
cười an ủi bà:
- Kệ chỉ đi má. Từ từ chỉ cũng
thay đổi mà.
Bà Hương bước xuống bộ ván đi
ra đón cậu con trai cưng, không quên dặn Mỹ Hiền:
-Thôi để đó tối gói tiếp.Lo
bắt liền nồi cơm đi. Đem nồi thịt kho nước dừa ra hâm lại. Nhớ
thêm đường vô dưa cải cho bớt chua. Chiều nay ráng o bế nồi canh
chua cá lóc cho thiệt ngon nghe hôn. Có khách đừng để tao mất
mặt. Hiền dạ rồi lật đật đi lo bữa cơm chiều. Mỹ Hạnh vừa ra
khỏi nhà đă thấy mọi người đang đi vô. Cô nàng kêu lớn :
-Anh Ba. Rồi khựng lại khi thấy Tiến
đàng sau lưng thằng Bữu. Trung cười:
- Mỹ Hạnh, tới đây phụ anh một
tay coi. Chào anh Tiến đi. Bạn anh về nhà ḿnh ăn Tết. Mấy cô
phải tiếp đăi đàng hoàng nghe chưa. Em gái tao đó Tiến. Xí xọn
số một!
Mỹ Hạnh ngúng nguẩy:
- Xí! chỉ được tài nói xấu em
là giỏi. Chào anh Tiến.
Tiến mỉm cười:
- Chào cô Hạnh. Chỉ sợ tôi làm
phiền bác và cô.
Trung cười lớn:
- Thôi đừng khách sáo nữa. Cứ
coi nhà tao như nhà mày.
Tiến nh́n hai bên lối đi,
không ngớt lời khen ngợi. Trước đây nghe nói tới Đồng Tháp Mười,
chàng cứ tưởng xứ nước phèn chỉ có bần, tràm, mắm... Không ngờ
từ bến bắc về đây, chàng đă thấy những khu vườn sum suê cây trái.
Các cô gái cũng trắng da dài tóc không thua ǵ gái Cần Thơ, Mỹ
Tho. Một ngạc nhiên thích thú.
Bà Hương hào chờ mọi người nơi
pḥng khách. Trung chào mẹ rồi quay qua giới thiệu bạn với bà.
Bà Hương tươi cười hỏi hai cậu đi đường có mệt không, rồi hối
hai cậu uống nước dừa tươi giải khát. Trên bàn đă để sẵn hai ly
cối. Nước dừa ngọt lịm, trôi tới đâu thấy khoẻ tới đó. Tiến đưa
những thứ để biếu chủ nhà như trà sen, hồng khô. Trung cũng mua
nho tươi, lê tàu về cho cha mẹ. Phần Mỹ Hạnh được hộp phấn và
cây son Coty. Trung ngó quanh rồi hỏi sao không thấy ông Hương
hào cũng như Mỹ Hiền. Bà Hương nói ổng đi nhà việc cũng sắp về.
C̣n con Hiền đang lo bữa cơm chiều dưới bếp. Trung cầm xấp cẩm
nhung màu tím bằng lăng giơ lên :
-Cái này là phần của Mỹ Hiền.
Mỹ Hạnh đưa tay định chụp xấp vải, nhưng Trung nhanh hơn, dấu
xấp vải ra sau lưng. Mỹ Hạnh phụng phịu:
- Em muốn coi thôi mà.
Trung cười:
- Không phải của em, coi làm
chi.
Bà Hương hào sai thằng Bữu đem
hành lư các cậu vô buồng. Nói hai đứa đi nghỉ một chút cho khỏe,
trong khi chờ ông Hương ở nhà việc về. Bà cũng biểu Mỹ Hạnh
xuống bếp phụ với Mỹ Hiền làm cơm. Xuống tới bếp, việc đầu tiên
là cô nàng ghé tai Mỹ Hiền th́ thầm:
- Bạn anh Ba đẹp trai hết chỗ
chê!
Mỹ Hiền tay chân không ngừng,
mặt mũi đỏ gay v́ lửa, chỉ trả lời thờ ơ vậy hả. Mỹ Hạnh vừa phụ
bếp vừa tíu tít kể lể, Hiền chỉ ậm ừ...
Hai chàng thanh niên sau khi
rửa mặt mũi cho sạch bụi đường th́ Trung rủ Tiến ra vườn cho mát.
Hai bên hông nhà có trồng mấy cây sa bô chê, cành sà thấp gần
mặt đất. Một hàng mận trái chi chít rũ cành, soi bóng xuống con
rạch đào từ ngoài sông dẫn nước vô cái ao khá lớn phía sau nhà.
Phiá sau nhà là vườn chuối. Những buồng chuối lá xiêm trái mập
tṛn. Chuối già hương trái dài, cong cong như chiếc lưỡi liềm.
Chuối cau trái nhỏ nhưng thơm ngon vô cùng. Vườn trầu vàng của
bà hương mỗi năm cũng đem lại không ít huê lợi, ngoài những thứ
cây trái trong vườn. Xa hơn nữa là vườn soài. Cao-Lănh có giống
soài ḥn ngon nổi tiếng. Trái soài ḥn vừa lớn vừa mập tṛn.
Thịt màu vàng sậm, ngon ngọt không thua ǵ mật ong.
Thằng Bữu ra mời hai cậu vô ăn
cơm. Ông Hương hào Thạnh đă về. Mới ngoài năm mươi, lại siêng
hoạt động nên ông c̣n rất cường tráng, tóc mới lai rai vài sợi
bạc. Ông ôm vai cậu trai cưng cười vui vẻ. Quay sang Tiến ông
bắt tay rồi nói cậu cứ vui chơi tự nhiên ba ngày Tết. Coi gia
đ́nh này như gia đ́nh cậu vậy. Tiến cảm thấy thoải mái ngay với
ba của bạn. Nghe tiếng cười sảng khoái của ông, chàng biết ngay
ông là một người rất cởi mở.
Mọi người ngồi vô bàn ăn, trừ
Mỹ Hiền cứ lui cui dưới bếp. Trung phải xuống kêu, nhưng Hiền
viện cớ c̣n dọn dẹp, để rồi sẽ ăn sau với thằng Bữu. Cuối cùng
Trung phải nắm tay lôi sềnh sệch lên nhà trên. Mỹ Hiền đỏ mặt,
nói:
-Anh Ba kỳ quá. Quần aó, mặt
mũi em tèm lem đây nè. Bạn anh cười chết!
Trung chắt lưỡi:
- Thằng Tiến là bạn thân của
anh mà. Nó không để ư đâu.
Lên tới nhà trên, Trung ấn Mỹ
Hiền ngồi xuống ghế. Cô nhỏ mặt đỏ như gấc, âp úng gật đầu chào
Tiến. Bà Hương lên tiếng mời mọi người dùng bữa. Tiến vừa ăn vừa
kín đáo quan sát hai cô gái. Mỹ Hạnh có nét mặt giống mẹ. Không
cao lắm, nhưng chắc ăn vặt nhiều nên hơi đẫy đà. Nước da tuy
trắng nhưng lấm tấm mụn. Cặp mắt nhỏ và sắc sảo, được cái không
có nét lạnh như của bà Hương. Cặp lông mày tỉa nhỏ rức. Sóng mũi
hơi gẫy. Cả khuôn mặt được cái miệng tươi kéo lại. Mái tóc dài
tới ngang lưng, kẹp gọn trong chiếc kẹp ba lá. Cái aó bà ba bằng
lụa màu vàng tươi không làm thân h́nh cô nhỏ lại chút nào. Trái
lại Mỹ Hiền người dong dỏng cao. Nước da trắng hồng, mịn mướt .
Đôi mắt thật to, đen nhánh dưới cặp lông mày ṿng nguyệt. Mỗi
lần cô ngước lên, Tiến thấy như phảng phất một nét buồn kín đáo.
Sóng mũi thon vừa trên chiếc miệng nhỏ, đôi môi hồng tươi như
cánh sen. Mái tóc đen mượt mà, dài tới thắt lưng, cũng được kẹp
gọn trong chiếc kẹp ba lá. Chiếc áo bà ba màu tím Huế càng làm
tăng làn da trắng mịn và chiếc eo thon nhỏ. Hiền ăn uống nhỏ nhẻ,
im lặng, trong khi Mỹ Hạnh ríu rít không ngừng với Trung. Tiến
cảm thấy Mỹ Hiền không phải là người đơn giản. H́nh như cô nàng
có một tâm sự ǵ đặc biệt lắm.
Aên xong một chén cơm, Mỹ Hiền
đứng lên lấy cớ đi sửa soạn món tráng miệng. Trung cằn nhằn. Mỹ
Hạnh nói:
- Thây kệ nó. Bữa nào cũng ăn
như mèo hửi !
Trung cười:
- C̣n em th́ ăn như hổ xực
phải không?
Mỹ Hạnh mắc cở xí một tiếng.
Ông Hương cũng góp lời:
-Ba thấy con nên bắt chước con
Hiền, ăn ít đi. Ráng thức khuya dậy sớm phụ công chyện với nó
th́ chắc chắn là con sẽ ốm bớt.
Bà Hương hào lật đật binh con gái:
-Ông cũng biết ăn được ngủ được
là tiên mà. Con Hạnh c̣n đang tuổi lớn, ông bắt nó nhịn ăn nhịn
ngủ rủi sanh bịnh... Ông hương ngắt lời:
- Th́ con Hiền cũng bằng tuổi nó
vậy...
Trung thấy t́nh h́nh đang trên đà
"gây cấn" nên vội vàng chen vô:
-Ba à, nảy giờ con quên hỏi từ
hôm con trở xuống Mỹ Tho tới nay, con Triệu Tử Long của ba có ăn
thêm độ nào nữa không?
Như găi đúng chỗ ngứa, ông
Hương hào Thạnh cười tươi rói, kể say sưa những thành tích oanh
liệt của con gà ṇi yêu quí. Ai cũng biết gà ṇi Cao Lănh số một
mà! Ông Hương kết luận chắc như bắp. Mỹ Hiền bưng liễn chè đậu
đỏ lên, nhưng ai cũng kêu bữa nay ăn no quá, thôi để lát tối ăn
.
Ông Hương uống xong tách nước
trà đứng lên nói:
- Hai đứa ở nhà, ba lại đằng
chú hương tuần Khang có chút chuyện.
Bà Hương theo hai cô gái xuống
bếp. Trung rủ Tiến ra hàng ba ngồi uống trà. Trong nhà, thằng
Bữu đă thắp đèn, nhưng bên ngoài trời hăy c̣n nhá nhem. Từ nơi
đô thị ồn ào tới nên trong cái tĩnh lặng của miền quê, Tiến cảm
thấy tinh thần thật thư thái. Mùi hoa lài thoang thoảng dễ chịu.
Hai cậu lặng thinh như để nghe bước chân của buổi chiều tà...
Thật lâu Trung lên tiếng:
- Chắc mày có chút thắc mắc về
Mỹ Hiền phải không? Thật ra Hiền là em cùng cha khác mẹ với tao
và Mỹ Hạnh. Tiến tỏ dấu ngạc nhiên thật sự. Trung tiếp:
- Trước khi cưới má tao, ông
già đă thương cô Kiều- má của Hạnh- Ông trời cũng ác, với cái
sắc đẹp chim sa cá lặn, cô sanh ra trong một gia đ́nh nghèo. Ba
cổ là tá điền của ông nội tao. Thiệt đúng câu cha mẹ cú đẻ con
tiên. Mày c̣n nhớ tích Tây Thi không? Chỉ là một cô gái giặt lụa
mà đă khiến vua Ngô Phù Sai mê mệt, mất cả vương quốc. Ba tao và
cô Kiều thương nhau, nhưng ông bà nội nhứt quyết ngăn cản. C̣n
dọa nếu không chịu cưới má tao, ông nội sẽ đuổi cả nhà cô Kiều
ra khỏi đất. Má tao là con ông Cai tổng, mới môn đăng hộ đối với
gia đ́nh. Hai người hồi đó đă âm mưu dẫn nhau trốn lên Nam Vang,
nhưng bị bại lộ. Cô Kiều bị ông già cổ đánh một trận thừa sống
thiếu chết, nhốt trong nhà không cho ra ngoài nửa bước. Ba tao
cũng bị quạt một trận tơi bời. Ông nội c̣n kêu ba cô Kiều lên đe
dọa quá trời làm ổng phải kiếm ba tao năn nỉ đừng theo cô Kiều
nữa. Cuối cùng ông già tao đầu hàng. Má tao nhan sắc đă thua cô
Kiều, lại ỷ con nhà giàu, quyền thế nên đối với bên chồng cũng
hơi...đỏng đảnh. Mấy bà cô tao đâm ra... tiếc cô Kiều ( con nhà
nghèo th́ mấy bả mới ăn hiếp được chớ!), nên đă tiếp tay cho ba
tao...nối lại mối t́nh dang dở! Dĩ nhiên ông già tao hưởng ứng
nhanh, hưởng ứng mạnh. Cái ṇi ăn vụng mới ngon mà. Cho tới khi
cô Kiều sanh đứa con trai đầu ḷng, giống y chang tác giả th́
chuyện ăn vụng (không thèm chùi mép) của ổng tới tai bà già. Bả
lồng lộn tới nhà cô Kiều đánh ghen một trận. Báo hại ông già năn
nỉ cô Kiều thiếu điều gảy lưỡi. Bởi cổ cương quyết cắt đứt mối
t́nh tay ba, rồi ẳm con đi xứ khác làm ăn. Ba tao th́ lậm cô
Kiều như người ghiền thuốc phiện. Ổng liều mạng về nói với bà
già nếu c̣n muốn ở với ổng th́ phải chấp nhận cô Kiều. Bây giờ
cổ đă có con, ổng không thể nào bỏ mẹ con cổ được. Dĩ nhiên đời
nào má tao chịu nh́n nhận cái con "Điêu Thuyền" đó. Bà cũng khăn
gói ẳm chị hai tao, lúc đó mới hơn một tuổi, về nhà ngoại. Ba
tao ĺ không thèm năn nỉ, dù ông bà nội chưởi quá xá. Thiệt
không ngờ bà ngoại tao thấy vậy đâm lo, mới khuyên má tao nên
tha thứ. Đàn ông năm thê bảy thiếp rồi cũng... trở về nguồn. Đàn
bà bỏ chồng sẽ bị thiên hạ đàm tiếu! Má tao đành nuốt giận ẳm
con trở về mái nhà xưa. Nhưng tự ái bị một cú quá nặng nên bả
đâm ra cay cú, gắt gỏng. Hở một chút là ch́ chiết ông già. Đâu
biết là ḿnh càng đẩy ông chồng vô tay t́nh địch! V́ vậy sau này
ba tao ở đằng cô Kiều c̣n nhiều hơn ở nhà. Bởi khi thấy vợ
nhượng bộ, ba tao bèn lấn tới, sắm ngay cho mẹ con cổ một căn
nhà, tuy không đồ sộ nhưng cũng lợp ngói đàng hoàng. Kể cũng tội,
v́ thương ba tao mà cổ đành chấp nhận vai tṛ làm bé, chớ không
thiếu người cảm cái sắc đẹp của cổ tới cầu hôn. Với ai cổ cũng
lắc đầu. Cha mẹ mắng chưỡi, cổ lặng thinh chịu trận. Ba tao càng
thương hơn. Tuy ân ái mặn nồng, cô Kiều chỉ sanh có hai lần. Đứa
con trai nhỏ hơn chị hai tao một tuổi và Mỹ Hiền. Hiền lớn hơn
nhỏ Hạnh mấy tháng nhưng má tao bắt phải kêu Hạnh bằng chị.
Trung bỗng đổi giọng bùi ngùi: Tội nghiệp hồng nhan phận bạc.
Năm Mỹ Hiền lên tám, cô Kiều bị bịnh thương hàn qua đời. Lúc đó
tao đă hơn mười tuổi nên nhớ rất rơ. Ai cũng tưởng ba tao sẽ
không sống nổi sau cái chết của cô Kiều. Ổng bỏ ăn bỏ ngủ cả mấy
tháng trời. Người chỉ c̣n xương bọc da. Má tao chắc trước cái
viễn ảnh được độc quyền ông chồng, vả lại đâu ai muốn trở thành
góa phụ khi chưa tới bốn mươi, nên bà hết ḷng ch́u chuộng, săn
sóc ông già. Từ từ rồi ổng cũng nguôi ngoai. Hơn nữa c̣n hai đứa
con . Lúc đầu ba tao năn nỉ ba má cô Kiều về ở nhà cổ để trông
nom hai đứa nhỏ. Nhưng họa vô đơn chí, mới được nửa năm bà ngoại
Mỹ Hiền cũng qua đời luôn! Túng quá, ba tao đành năn nỉ bà già
cho ổng đem hai đứa về nuôi. Trời đất, anh Trực giống hịt ông
già c̣n đỡ, đàng này Mỹ Hiền giống mẹ như tạc, làm sao bà chịu
cho thấu?! Ổng lại giở cái mửng cũ, đe dọa nếu bà không chịu ổng
sẽ "thoát ly" tới đóng đô luôn ở nhà bên kia. Bà lại xuống nước.
Nhưng Ba tao hay vắng nhà, đâu biết bà già tao đối với hai đứa
con riêng của ổng quá là khắc nghiệt. Anh Trực bị đ̣n tối ngày.
Mỹ Hạnh có xéo xắt với Mỹ Hiền tới đâu cũng không bị rầy la. Cái
ǵ nhỏ Hạnh muốn là Mỹ Hiền phải nhường. Có lần ông già đi Sài
g̣n về mua cho mỗi đứa một con búp bê. Nh́n vẻ sung sướng lộ
trên nét mặt ngây thơ của Hiền thật là cảm động. Nhưng qua bữa
sau, nhỏ Hạnh đ̣i cho bằng được con búp bê của Mỹ Hiền, viện cớ
phải có cặp th́ con búp bê của nhỏ mới vui. Mỹ Hiền không chịu,
vậy là nhỏ lăn ra khóc thảm thiết. Bà già ra lịnh cho Mỹ Hiền
phải đưa ngay. Hiền cố ôm chặt con búp bê vào ḷng, nhỏ Hạnh
cũng xông đại tới giựt. Má tao c̣n dặn không được mét ông già,
nếu không bả sẽ đánh đ̣n. Cả ngày hôm đó Mỹ Hiền trốn ra vườn
chuối sau hè ngồi khóc. Tao kiếm gặp, an ủi cách nào cũng không
nguôi. Cuối cùng phải hứa đại chừng nào lớn, đi làm có tiền tao
sẽ mua cho Hiền một con búp bê khác vừa lớn vừa đẹp hơn. Lúc đó
em mới chịu nín! Rồi một hôm em trai cô Kiều từ Nam vang về thăm
ba cổ, Trực tới khóc lóc với ông cậu sao đó không biết , mà khi
ông ta trở lên Nam Vang, ảnh cuốn gói trốn theo luôn. Ba tao lên
kiếm, nhưng Trực cương quyết không chịu về. Cậu ảnh thuyết phục
ông già tao cho cháu ở lại Nam Vang tập buôn bán với ổng cũng
tốt. Ba tao đành trở về, gây với má tao một trận kịch liệt, nên
từ đó bả cũng bớt khó khăn với Mỹ Hiền. Nhưng vẫn nhắm mắt làm
ngơ khi con em xí xọn của tao ăn hiếp nhỏ. Hai đứa cùng được đi
học, nhưng về nhà Mỹ Hiền phải quét dọn nhà cửa, phụ chị bếp nấu
cơm, làm công chuyện lặt vặt tối ngày. Học hết lớp nhứt hai cô ở
nhà, rồi từ từ Mỹ Hiền thế luôn chị bếp, lo trong lo ngoài. Con
Hạnh không có tâm địa xấu, nhưng thấy càng lớn Mỹ Hiền càng đẹp,
trong họ hàng ai cũng khen tánh t́nh hiền dịu dễ thương, nên đâm
ghen tị, hề có cơ hội là ăn hiếp Mỹ Hiền. Tao rầy hoài, nhưng nó
ỷ má tao cưng nên vẫn chứng nào tật nấy.
Trung thở dài, giọng bùi ngùi:
- Nhiều khi thấy thương quá,
tao mong có ai tới rước Mỹ Hiền đi cho nó đỡ cực khổ. Mày nghỉ
coi, tuy cũng là con gái ba tao, nhưng bị mang tiếng con bà nhỏ,
ở đây con nhà danh giá nào dám bước tới .Đâu phải ai cũng "anh
hùng" như ông già tao phải hôn Tiến?
Tiến gật gù:
- Đúng, tao phục bác trai sát
đất luôn. Dám sống chết với t́nh!
Nghe xong chuyện đời của Mỹ
Hiền, Tiến không khỏi bồi hồi xúc động... Hai cậu ngồi nói
chuyện tầm phào thêm một chút rồi đứng lên đi ngủ. Giường bên
kia Trung đă ngáy kḥ kḥ mà Tiến vẫn c̣n bị một đôi mắt đẹp
buồn dịu vợi ám ảnh, nên trằn trọc măi... Sáng hôm sau, ánh nắng
xuyên qua của sổ và tiếng chim hót bên ngoài đánh thức Tiến dậy.
Giường bên kia trống không. Tiến bước xuống mở tung cửa sổ. Nắng
sáng vàng óng đổ tràn lên vạn vật. Gió từ mặt sông thổi lên mát
rượi. Tiến xách bàn chải và khăn mặt ra sau hè đánh răng. Nơi
sân sau, trước một bức tranh sống động, Tiến dừng bước: Mỹ Hiền
tươi mát trong chiếc áo cụt tay màu vàng lợt điểm hoa trắng,
đứng giữa một đàn gà vịt mấy chục con, tay không ngừng bốc từng
vốc lúa, nơi chiếc thúng con mà nàng bưng bên hông, văi xuống
sân. Chú gà trống bộ lông rực rỡ, cái đuôi cong ṿng, mổ thóc
lia lịa. Xui xẻo anh chàng gà gị nào lạng quạng tới gần là ông
ta sẽ xù lông cổ lấy oai, rượt chàng tuổi trẻ chạy trối chết!
Mấy chị gà mái ăn uống nhẩn nha, lịch sự hơn. Đàn gà con lông
c̣n vàng óng như tơ, chạy lẩn quẩn bên chân mẹ, miệng kêu chíp,
chíp. Đám vịt ăn uống ồn ào, miệng không ngừng kêu cạp cạp. Có
lúc không nhịn được, Mỹ Hiền cười khanh khách, rồi nói chuyện
với đám gà vịt, lúc âu yếm, lúc như trách móc, làm như chúng
biết tiếng người. Khi cười thoải mái, gương mặt Hiền đẹp rạng rỡ
như ánh trăng rằm, như đoá hồng hàm tiếu c̣n ngậm sương mai.
Ḷng Tiến chợt bồi hồi rung động. Trời ơi, một người con gái
xinh đẹp dường ấy, dịu hiền thơ ngây duờng ấy mà sao số phận lại
hẩm hiu như vầy? Tiến than thầm, rồi bước tới. Đang cười, chợt
thấy Tiến, Mỹ Hiền nín bặt, mặt đỏ bừng.
Tiến tươi cười nói:
- Ngủ ngon quá nên thức trể.
Chà, nhà nuôi nhiều gà vịt quá hả cô Hiền.
Hiền ngượng ngùng đáp:
-Dạ, nhà nuôi gà vịt sẵn để
pḥng khi có khách, hoặc giổ quải. Cũng có khi đẻ nhiều quá phải
bán bớt nữa đó anh. Chiều nay rước ông bà, chút nữa anh Bữu phải
làm thịt vài con cho em nấu cúng.Tiến hỏi:
- Nuôi quen, lúc bắt làm thịt cô
Hiền có buồn không?
Nàng cười:
-Dạ có chớ anh. Nhớ cách đây mấy
năm, nhà có nuôi một con heo. Quen tay quen chân nên thương lắm
anh à. Khi nó được một tạ, má kêu lái tới bán. Hôm người ta tới
bắt nó đi em khóc quá chừng. Chị Hạnh mắng em ngu. Con heo chớ
thứ ǵ mà khóc! Bán nó đi má mới sắm quần áo mới cho ḿnh chớ.
Nhưng em thích con heo hơn quần áo mới. Nghĩ tới lúc nó bị thọc
huyết em chịu không nổi!
Tiến nh́n cô gái không chớp
mắt: đẹp, hiền, giỏi dắn, bây giờ c̣n thêm tính nhân hậu nữa.
Thấy chàng trai nh́n ḿnh chăm chú, Mỹ Hiền mắc cỡ, lúng túng
nói:
-Chết, em phải vô dọn bữa ăn
sáng. Anh rửa mặt rồi vô liền nghe.
Nói xong Hiền quày quả vô bếp.
Lúc Tiến bước ra nhà ngoài th́ mọi người đẵ sẵn sàng . Tiến nói
xin lỗi, Trung cười:
-Thấy mày ngủ ngon quá tao
không nở đánh thức. Với lại tụi ḿnh về đây nghỉ ngơi mà. Mày
đừng ngại, cứ ăn ngủ thả cửa.
Ông Hương lên tiếng :
-Bữa nay con định dẫn cháu
Tiến đi đâu chơi đây?
-Con cũng chưa biết nữa. Nhưng
chắc tụi con phải hái ít trái cây ngoài vườn. Chiều nay rước ông
bà mà má nói bàn thờ chưa thay trái cây. Thằng Bữu mắc làm gà
vịt cho má với Mỹ Hiền nấu cỗ.
-Em đi nữa. Mỹ Hạnh xen vô.
-Thôi cô ơi. Ở nhà phụ má đi.
C̣n gói cho xong bánh tét tối nay nấu nữa đó.
Nhưng bà Hương vội lên tiếng:
-Hổng sao, bánh tét c̣n có vài
đ̣n thôi. Cho em nó theo phụ với mấy anh. Má với con Hiền lo
được mà.
Mỹ Hiền không nói ǵ chỉ lui
cui dọn chén bát xuống bếp. Trung dẫn bạn ra sau hè lấy cái lồng
rồi đi thẳng ra vườn. Té ra vườn sau mới nhiều cây trái. Hơn
trăm gốc dừa trồng ngay hàng thẳng lối. Thân dừa cao tít tắp.
Trên cao, buồng nào cũng hơn chục trái đeo lủng lẳng. Trung đi
thẳng ra đám quít đường, trái chín mọng bóng lưỡng. Mỹ Hạnh xách
giỏ theo sau. Trung ngắm nghía rồi đưa lồng lên giựt. Chợt nh́n
thấy ổ kiến vàng treo ṭn teng gần đó, Tiến la lên:
-Coi chừng ổ kiến vàng. Nó bể
ra là đời tàn đó nghen Trung.
Trung bật cười lớn khi nhớ lại
cái hôm theo đám bạn tới chơi nhà Lăng. Tên này cùng lớp nhưng
nhà ở tại Mỹ Tho. Ngoài cái giọng hát ngọt ngào như mía lùi, nhà
Lăng c̣n có một vườn mận hồng đào thật lớn. Mấy cô nghe được mời
th́ mắt sáng rỡ. Trước khi dẫn bạn ra vườn, sáu Lăng đâm một
chén muối ớt đỏ tươi, mới nh́n đẵ chảy nước miếng. Trước khi đưa
lồng lên giựt những chùm mận đỏ au, Lăng ghé tai Trung nói nhỏ:
- Tụi bây sẽ coi tao biểu diễn
một màn ngoạn mục phá mấy "em" chơi. Quay qua các cô Lăng nói: -
Khi tui giựt thế nào cũng có những trái rớt ra ngoài, vậy mấy cô
ráng chụp, đừng để rớt xuống đất bị dập mất ngon.
Mấy "em" dạ rân, rồi đứng lẩn
quẩn dưới gốc cây, ngước mắt lên chờ đợi. Với dáng điệu "ngây
thơ vô số tội", Lăng từ từ đưa lồng lên phía những chùm mận nặng
trĩu. Bỗng nhiên "sơ ư" chọc đúng vô ổ kiến vàng sát bên chùm
mận. Cả một lũ kiến rớt lên đầu, trên vai các cô. Các nàng la
oai oái, vừa chạy vừa phủi lia lịa. Ai c̣n lạ ǵ cái chiến thuật
ác ôn của lũ kiến vàng. Cứ nhè chỗ thịt mềm mà cắn. Cắn xong c̣n
cong đít lại...tè một phát lên vết thương khiến nạn nhân đau quá
la lên rối rít. Lúc này các chàng mới tà tà xáp lại, ra tay "phủi"
kiến dùm cho các cô. Sau khi thoát nạn và trước những nụ cười,
những cái nháy mắt đầy ư nghĩa mà các cậu trao đổi nhau, đám nạn
nhân chợt hiểu, hè nhau rượt Lăng chạy khắp vườn để đánh trả thù...Bữa
đó mọi người được một trận cười no nê.
Nhớ lại cảnh đó Trung c̣n tức
cười. Chàng vẫn thắc mắc không hiểu sao cây nào cho trái càng
ngọt càng có nhiều kiến vàng?
Tới gần đứng bóng th́ cái giỏ
đẵ nặng trĩu. Cả ba trở vô nhà ăn cơm trưa. Hiền chỉ dọn một bữa
cơm thanh đạm có canh rau dền nấu tép, cá bống trứng kho tiêu và
cá mè vinh muối chiên. Mỹ Hiền nói:
-Buổi trưa chỉ ăn như vậy, bữa
cơm chiều nay nhiều thịt cáù mới đỡ ngán.
Tới tối cơm nước, dọn dẹp xong
, thằng Bữu ra sau hè lấy sáu cục gạch chồng lên nhau, đặt ba
góc thành ông đầu rau, rồi bắt cái chảo đụng lên để nấu bánh tét.
Sau đó nó xin phép về nhà coi má nó có sai ǵ không. Bà Hương
hào Thạnh nổi tiếng với món bánh tét ba màu đặc biệt của xứ
Sađéc. Lớp ngoài cùng nếp trộn lá dứa xanh, lớp kế trộn lá cẩm
tím, tiếp theo lớp đậu xanh màu vàng và trong ruột là lớp nhưn
thịt heo vừa béo vừa thơm. Cắt khoanh ra bày trên những chiếc
dĩa sứ trắng, đẹp đến nổi ai cũng không muốn ăn, chỉ muốn để
ngắm!
Trung c̣n ngồi lại uống trà,
nói chuyện nhà cửa, đất đai với ông Hương th́ Tíến đứng lên xin
phép đi ra ngoài. Tối nay các chàng dành nhiệm vụ canh nồi bánh,
v́ đàng nào cũng phải thức để đón giao thừa. Tiến đi ṿng ra sau
hè. Mỹ Hiền ngồi một ḿnh bên bếp lửa. Có lẽ mới tắm gội xong ,
nên đang xơa tóc hơ cho mau khô. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt đỏ
hồng. Cặp mắt nh́n vạ bếp lửa đầy vẻ mơ màng xa vắng. Em đang
nghĩ ǵ mà như đang ch́m vào cơi mộng? Tiến hỏi thầm. Hiền đưa
tay lên vuốt ve mái tóc, đôi môi như hé một nụ cười. Bỗng dưng
Tiến nôn nao thèm được đặt lên cặp môi trinh nguyên của Hiền một
nụ hôn. Tiến giựt ḿnh tự hỏi: Có phải bị coup de foudre chăng?
Từ xưa đến nay, đâu bao giờ chàng thật sự có cái cảm giác lạ
lùng này? Mới gặp Hiền từ hôm qua thôi mà. Nhưng có lẽ cái cuộc
đời đầy bất hạnh của Hiền khiến chàng đâm ra thương xót. Tiến từ
từ bước lại ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Mỹ Hiền khiến cô nhỏ
giựt ḿnh, đưa tay lên chặn ngực:
- Trời, anh Tiến làm em hết
hồn!
Tiến cười:
- Xin lỗi nghe, anh không cố
ư. Hiền đang nghĩ ǵ nói anh nghe được không?
Nét mặt chợt đỏ hơn cả ánh lửa
hồng, Hiền ấp úng:
-Đâu có. Em có nghĩ ǵ đâu!
- Vậy sao anh bước tới Hiền
không hay?
Hiền càng bối rối:
- Tại lúc đó... à...tại lúc đó
em...
- Đang nghĩ tới ai phải không?
Tiến càng chọc thêm.
Hiền cuống quít:
- Không có đâu mà.
Tiến thương hại, đặt tay lên
cánh tay Hiền trấn an:
- Anh nói chơi thôi, có ǵ mà
ngại. À, Hiền có thích đọc sách không?
Cô nhỏ sáng mắt lên:
- Dạ thích lắm. Anh Trung
thường cho em sách để đọc. Nhưng má không thích con gái đọc sách
nhiều, nên em cứ phải đọc lén! Cuốn nào anh Trung đưa em cũng
đọc hai ba lần, tới thuộc ḷng luôn. Chị Hạnh cũng không thích.
Chỉ nói đọc sách nhiều, bị cận thị phải mang kiến xấu lắm!
Tự dưng Tiến buột miệng:
-Anh cam đoan dù có đeo tới
mười cái mắt kiến, Hiền vẫn đẹp như thường.
Hiền mắc cỡ:
- Anh Tiến lại ngạo em nữa rồi.
Em vừa xấu vừa nhà quê.
Tiến vui miệng:
- Anh ước sau này có được một
cô vợ xấu xấu cỡ Hiền là anh mừng.
Nói xong Tiến chợt giựt ḿnh.
Ông bà ǵ khiến mà ngôn bậy bạ quá cỡ vậy không biết. Hiền ngạc
nhiên quá cũng không biết nói ǵ, chỉ liếc Tiến một cái rồi ngồi
im. Bây giờ Tiến mới để ư tới tiếng côn trùng rỉ rả chung quanh.
Đàn đom đóm lập ḷe trên mấy tàn cây, khiến cảnh vật chung quanh
lúc mờ lúc tỏ. Mấy tàu lá chuối phất phơ nhè nhẹ. Tiến yêu cái
tĩnh mịch của đêm trường. Mùi chanh và bồ kết tỏa ra từ mái tóc
của Hiền bên cạnh khiến chàng ngây ngất. Tiến nhắm mắt, hít vào
một hơi dài, rồi thở ra thiệt thoải mái. Một cảm giác hạnh phúc
tràn vào hồn. Chàng không cần phải phân tích tại sao.
Tiếng Trung từ đàng xa đưa
Tiến trở về thực tại:
-Tiến ơi, mày có ngoài này
không?
-Tao đây. Tiến trả lời. Trung
đi ra, trên tay có xách cây mandoline:
-Chờ lâu lắm. Tụi ḿnh hát cho
vui. Vừa nói Trung vừa lên dây đàn. Nào bây giờ tụi ḿng cùng
hát bản"Nhạc Rừng Khuya". Với ánh lửa này, ḿnh cứ tưởng tượng
như đang ở trong rừng. Hai chàng say sưa hát. Hiền ngồi nghe, lộ
vẻ rất vui.
Nghe tiếng ca hát ngoài vườn,
Mỹ Hạnh vội vàng chạy ra nhập bọn. Bốn ngưới ngồi chung quanh
bếp lửa. Dứt bài Nhạc Rừng Khuya, Tiến vói cây đàn trên tay
Trung rồi vừa đàn vừa hát bài Dư Âm. Tiếng chàng trầm ấm như ru
ḷng người. Từng chuỗi ngân nga: Hôm qua mơ dáng em đang ôm đàn
dịu muôn tiếng tơ
Không gian trầm lắng như âu
yếm ru ai trong giấc mơ
Mái tóc nhẹ rung trăng vờn làn
sóng...
Tiến hát mà cặp mắt như đắm ch́m vào
đêm đen. Lời ca tiếng nhạc vang êm... Hai cô gái cũng cảm thấy
tâm hồn xao động! Sau Dư Âm, Mỹ Hạnh đ̣i hát bản Khúc Ca Ngày
Mùa, nhưng phải do anh Tiến đệm nhạc! Hạnh hát vừa lạc giọng vừa
sai nhịp, khiến Tiến không biết đàng nào mà đệm! Tuy vậy khi
Hạnh hát xong Tiến cũng phải khen khá lắm!!! Chàng quay sang Mỹ
Hiền:
-Giờ tới phiên Hiền cho chúng
tôi thưởng thức một bản.
Mỹ Hiền giật nẩy ḿnh, tṛn
mắt:
- Em? Em biết hát ǵ đâu mà
hát!
Trung khuyến khích:
- Hiền hát bài Ḷng Mẹ anh tập
cho Hiền hôm hè đó. Trong nhà thôi mà, có ai đâu mà mắc cỡ?
Từ chối không được, Hiền đành
cất tiếng hát:
- Ḷng mẹ bao la như biển Thái
B́nh rạt rào
T́nh mẹ tha thiết như gịng suối
hiền nghọt ngào...
Tiếng hát của Mỹ Hiền trong veo như
suối. Tiến không ngờ nàng có giọng hay như vậy. Nhưng càng tới
cuối bản nhạc, giọng Mỹ Hiền càng run rẩy. Đến câu chót th́ nàng
không c̣n ngăn được tiếng nấc, hai gịng nước mắt đă tuôn dầm
trên má. Không biết mănh lực ǵ thúc đẩy, Tiến vội vàng choàng
tay qua ôm vai Mỹ Hiền, tay kia rút mù soa trong túi ra đưa,
miệng dỗ dành:
- Nín đi. Lớn rồi c̣n khóc
người ta cười bây giờ.
Mỹ Hiền vừa lau nước mắt vừa
gượng cười:
- Em kỳ cục quá, tự nhiên khóc.
Chắc tại em nhớ má em!
Tiến nh́n Mỹ Hiền đầy thương
cảm:
- Chuyện đó tự nhiên mà. Thôi
bây giờ ḿnh tiếp tục chương tŕnh. Trung mày hát bài ǵ thiệt
vui đi. Trung nói phải rồi hát bài Cô Hái Mơ... Sau đó Tiến
tuyên bố:
- Anh không có em gái, vậy xin
hát bản Em Tôi để tặng cho hai cô nghe.
Mỹ Hạnh vỗ tay khen anh Tiến
dễ thương quá. Chàng dạo một khúc thiệt êm dịu rồi bắt đầu:
- Em tôi ưa đứng nh́n trời
xanh xanh
Mang theo đôi mắt buồn vương
giấc mơ...
Không biết có một sức hút ǵ mà cặp
mắt Tiến cứ bị kéo về phía Mỹ Hiền. Khi thả nốt nhạc cuối cùng,
Tiến nh́n Hiền cười thật tươi. Mỹ Hạnh chợt đứng lên cái rột,
vùng vằng nói:
- Thôi em vô nhà. Mấy người cứ
tự nhiên hát tiếp đi. Rồi đi thẳng một nước!
Tiến nhướng mắt nh́n Trung như muốn
hỏi, nhưng Trung chỉ rùn vai, lắc đầu. Cái không khí vừa êm đềm
vừa đầm ấm ban đầu đă bị mất, Mỹ Hiền đứng lên nói:
- Chắc nồi bánh cũng đă chín
rồi. Anh Trung phụ em vớt bánh, xong ḿnh c̣n lo cúng giao thừa.
... Sáng mùng một người nào
cũng bảnh bao. Ba người đàn ông mặc âu phục, bà Hương và hai cô
thiếu nữ mặc áo dài. Bà mặc áo gấm màu rượu chát, đeo nguyên một
bộ nữ trang hột soàn chiếu lóng lánh. Hai ông bà đă ngồi sẵn nơi
bộ trường kỷ ngoài pḥng khách uống trà. Mỹ Hạnh mặc áo lụa mềm
màu hồng phấn, cũng đeo nữ trang hột soàn, nhưng hột nhỏ, kiểu
cũng nhă nhặn hơn của bà Hương. Khi Mỹ Hiền từ nhà trong đi ra
th́ Tiến có cảm giác như tim ḿnh ngừng đập và tự hỏi đây có
phải cùng một cô Hiền tối qua đă nhỏ lệ trong ṿng tay của chàng
không? Nàng rạng rỡ, lộng lẫy trong chiếc áo dài màu tím bằng
lăng mà Trung mới đem vải về hôm kia. Sau hỏi ra mới biết Hiền
có học may và ông Hương có sắm máy may để nàng may đồ cho người
trong gia đ́nh. Hiền đă cố thức hai buổi tối, ráng may xong cái
áo mặc Tết cho anh Trung vui ḷng. Nữ trang từ đôi bông ṭn teng,
mặt dây chuyền, chiếc cà rá đều nhận ngọc trai. Những món này do
mẹ nàng để lại. Trái với Mỹ Hạnh tô son dồi phấn thiệt đậm, Hiền
chỉ trang điểm sương sương. Vậy cũng đủ chết người rồi! Tiến nhủ
thầm. Hiền đẹp cao sang như một đóa hoa lan quí giá. Trung ngắm
hai cô em rồi trầm trồ:
- Cha chả, đâu có thua ǵ Hằng
Nga giáng thế! Nè Tiến, mày thấy sao? Chọn được đứa nào chưa?
Hai cô mắc cỡ, Mỹ Hạnh nhéo
anh một cái đau điếng:
-Anh Ba, bữa nay mùng một, cấm nói bậy bạ nghen.
Trung vừa xoa chỗ đau vừa hít
hà:
- Trời ơi, con gái ǵ mà dữ
quá vậy cà?
Hai anh em mắc giỡn, không
nh́n thấy ánh mắt của Tiến và Mỹ Hiền thoáng giao nhau. Aùnh mắt
của Tiến đầy tŕu mến. Mỹ Hiền ngượng ngùng quay đi, nhưng có
một cái ǵ rất êm ái, rất ngọt ngào len nhẹ vào hồn...
Cả bốn người ra chúc Tết ông
bà Hương hào Thạnh, rồi cả gia đ́nh ngồi vô bàn ăn sáng. Sau đó
dẫn nhau đi chúc Tết họ hàng. Sẵn dịp cho Tiến dạo chơi luôn.
Nhà nào cũng cất quay mặt xuống sông, phía trước có vườn cây ăn
trái, dưới bến có cầu tàu de ra ngoài. Con đường dọc bờ sông rợp
bóng mát, dập d́u tài tử giai nhân. Trung đi học xa về và Tiến
cũng là khách phương xa, nên tới đâu cũng được mời ăn bánh, mứt,
trái cây, uống trà. Tới trưa bụng người nào cũng no nên tiếp tục
đi luôn xuống Chùa Huê Lâm. Bước vô chánh điện khói hương nghi
ngút, cả bốn người thắp nhang qú trước ṭa sen cầu nguyện. Liếc
qua thấy Mỹ Hiền chắp tay trước ngực, mắt nh́n thẳng lên tượng
Phật thích Ca, miệng râm râm khấn vái, nét mặt lộ vẻ cực kỳ
thành kính.
Trên đường về, đi sụt lại phía
sau với Hiền, Tiến ghé tai nàng hỏi nhỏ:
- Lúc nảy trong chùa, Hiền cầu
điều ǵ mà thấy nghiêm trọng quá vậy?
Mặt Hiền chợt đỏ:
- Anh ṭ ṃ!
Tiến đùa:
-Anh nói thử nghe.
Mỹ Hiền hết hồn:
- Đừng, đừng. Anh đừng đoán ṃ!
Tiến cười khanh khách làm
Trung và Mỹ Hạnh quay lại. Hạnh cau mày hỏi:
- Hai người có chuyện ǵ vui
mà anh Tiến cười dữ vậy?
Hiền lật đật nói:
- Đâu có ǵ.
Hạnh nguưt một cái sắc lẽm:
- Bí mật dữ há! rồi ngúng ngẩy
đi không thèm hỏi tiếp. Về tới nhà, vô buồng thay quần áo xong
là Mỹ Hiền xuống bếp lo bữa cơm chiều. Mỹ Hạnh lấy cớ dang nắng
bị nhức đầu, nằm luôn trong buồng, mặc cho Hiền quay như chong
chóng một ḿnh dưới bếp. Trung và Tiến định xuống giúp nhưng bị
nàng đuổi lên, nói em quen rồi. Trung nh́n em thương xót. Tiến
cứ tần ngần không muốn đi lên. Sau cùng Hiền đành phải nhờ chàng
bưng dùm mâm thức ăn khá nặng. Nào thịt kho dưa giá, nào bánh
tét, củ kiệu, nem, gỏi...Món nào cũng ngon, cũng khéo. Tối đó
bốn người bày ra đánh bầu cua cá cọp. Hạnh lúc này nói hết nhức
đầu, vui vẻ ngồi vô ṣng. Tối đo,ù rồi tối mùng hai Tiến đều
thua thảm bại. Dù chơi bầu cua hay bài cào, x́ dách, cuối cùng
chàng vẫn bị lỗ như thường. Trung cười an ủi:
- Mày nên vui mới đúng đó Tiến.
Có câu" đen bạc đỏ t́nh mà"!
Tiến trả lời bạn mà mắt nh́n
Mỹ Hiền:
- Mong được như vậy.
Trong khi Mỹ Hiền mắc cỡ cúi
mặt xuống bàn th́ Mỹ Hạnh đưa mắt hết nh́n Tiến tới nh́n Mỹ Hiền
đầy vẻ nghi ngờ... Trung cũng lờ mờ cảm thấy có chuyện ǵ không
b́nh thường lắm. Nên nh́n thấy ánh mắt ḍ xét của Mỹ Hạnh th́
Trung lật đật đứng lên, vươn vai kêu buồn ngủ.
Qua mùng bốn ai cũng kêu ngán
thịt cá quá, Trung đ̣i ăn bữơa mắm kho. Bốn người lại dẫn nhau
vô đồng hái bông điên điển và nhổ bông súng về chấm mắm. Ngoài
đồng, cách con lộ mới độ cây số rưỡi có cái lung rất lớn. Giữa
lung mọc đầy sen và súng, chung quanh là điên điển, lát... Bông
điên điển từng chùm màu vàng tươi, luộc chấm mắm rất ngon. Cây
điên điển cao, Mỹ Hiền ráng với lên hái những chùm trên cao, lỡ
đà té ùm xuống nước. Tiếng nàng la th́ nhỏ, mà tiếng thét của
Tiến làm Trung và Mỹ Hạnh hồn phi phách tán! Không suy nghĩ,
Tiến dợm phóng xuống lung "cứu" người đẹp th́ Trung nắm cánh tay
kéo lại:
- Khỏi cần. Nhỏ Hiền lội giỏi
như ráy. Nó biết lội từ năm ba tuổi lận mà. Nhằm nḥ ǵ cái vũng
nước bằng bụm tay này!
Thật vậy, Hiền đang lồm cồm
leo lên bờ. Tiến vội vàng nắm tay nàng kéo lên, miệng hỏi rối
rít:
- Hiền có sao không? Có sao
không?
Mỹ Hiền vừa túm mái tóc để vắt
nước vừa cười:
- Em không sao. Chỉ hết hồn!
Tiến hối về sợ Hiền bị cảm
lạnh. Rồi cởi cái áo đang mặc khoác lên vai nàng.
Thấy cử chỉ của Tiến, Mỹ Hạnh
măẻt một đống, trước sau không thèm mở miệng. Phần Trung, trước
cái t́nh cảm rơ mồn một như đấm vào mắt thiên hạ của Tiến th́
không c̣n nghi ngờ ǵ nữa. Trung vừa mừng vừa lo cho em. Mừng v́
Tiến là bạn thân của chàng. Lo rằng không hiểu gia đ́nh Tiến có
chấp nhận Mỹ Hiền khi biết được thân thế của cô không. Nhưng cái
chàng lo hơn nữa là từ đây chắc chắn Mỹ Hiền sẽ khổ v́ ḷng ganh
tị của Mỹ Hạnh. Chao ơi là nan giải!
...Từ chiều Tiến cứ bồn chồn.
Làm sao đây, ngày mai phải về Mỹ Tho rồi. Làm sao để gặp riêng
Mỹ Hiền??? Cuối cùng Tiến kéo Trung ra một nơi nói nhỏ:
- Trung, mày phải giúp tao.
Trung làm bộ ngây thơ:
- Có chuyện ǵ phải nhờ tao
giúp?
Tiến nhăn nhó:
- Thôi đừng làm bộ khờ nữa.
Tao muốn gặp riêng Mỹ Hiền để nói chuyện.
Trung thở ra:
- Mày có thấy là lẹ quá không?
C̣n gia đ́nh mày nữa. Tao sợ...
Tiến hăm hở ngắt ngang:
- Mày khỏi lo. Thời bây giờ
đâu giống trước kia. Vả lại ba má tao cấp tiến lắm. Tao biết
chắc chắn cuộc đời tao không thể thiếu Mỹ Hiền.
Trung gật đầu:
- Nếu mày chắc th́ tao cũng
không mong ǵ hơn. Được, tao sẽ chuyển lời mày với nó...Điểm hẹn
là cây vú sữa tím bên cạnh ao nước.
Dọn dẹp, tắm rửa xong, Mỹ Hiền
lấy hết can đảm tiến về phía cây vú sữa. Tiến đă có mặt ở đó.
Thấy Hiền, Tiến mừng quá nắm chặt tay nàng, hai bàn tay đang run
bần bật:
- Anh chỉ sợ em không ra. Mỹ
Hiền, ngày mai anh về rồi. Anh muốn biết t́nh cảm của em đối với
anh ra sao. Phần anh, anh không thể thiếu em đâu.
Hiền cúi mặt, cắn chặt môi.
Tiến hồi hộp nâng cằm nàng lên. Hiền nh́n Tiến, có muôn vạn v́
sao sáng lấp lánh trong mắt cô. Anh định đặt lên môi Hiền một nụ
hôn nhưng cô né qua một bên, giọng buồn buồn:
- Em nghĩ chắc anh đă biết hết
sự thật về em rồi. Tuy là con của ba, nhưng em biết thân phận
của ḿnh không giống Mỹ Hạnh. Em biết chỉ cũng thương anh. Chị
Mỹ Hạnh xứng với anh hơn em! Hơn nữa em không muốn khổ như mẹ em
ngày xưa.
Tiến đưa tay bụm miệng cô:
- Anh không muốn nghe những
lời lẽ này. Trong t́nh yêu không có lựa chọn xứng hay không xứng.
Chỉ có thương hay không thương mà thôi. Mỹ Hiền, anh thề sẽ gắng
hết sức đem hạnh phúc đến cho em. Hai đứa ḿnh c̣n trẻ. Em ráng
chờ anh hai năm nữa thôi. Học xong anh xin việc làm là tụi ḿnh
cưới nhau liền. Mỹ Hiền, hứa với anh nghen.
Mỹ Hiền vẫn chưa tin tưởng:
-Dù anh có thương em hết ḷng
nhưng gia đ́nh anh chắc ǵ chịu chấp nhận em!
-Em đừng tự coi thường ḿnh
như vậy chớ. Anh tin rằng sẽ thuyết phục được ba má anh. Hơn nữa
dù có của thiệt, nhưng ba má anh chỉ là một thương gia tầm
thường thôi, chớ có phải là gịng giỏi quư tộc đâu mà cần phải
môn đăng hộ đối?! À mà em không biết chớ, bên xứ Ăng Lê ông vua
c̣n bỏ ngai vàng để cưới được người ḿnh yêu, huống hồ là anh,
một tên dân dă tầm thường! Cũng biết nếu anh chọn Mỹ Hạnh th́
không có ǵ rắc rối. Nhưng ngặt trong trái tim anh chỉ có tên Mỹ
Hiền mà thôi. Không tin em áp tai vô chỗ trái tim anh đây nè.
Mỗi một nhịp đều phát ra hai tiếng Mỹ Hiền...Mỹ Hiền...Vừa nói
Tiến vừa kéo nhẹ đầu của cô gái sát vào ngực ḿnh vừa nói đó em
nghe thấy không anh đâu có nói láo.
Mỹ Hiền bật cười:
-Anh nói xạo thôi hà. Thôi em
cũng ráng tin để chờ anh. Em biết sống trong hy vọng th́ cuôỉc
đời mới có ư nghĩa. Mỗi ngày em sẽ cầu nguyện cho hai đứa ḿnh.
Dù từ đây về sau em biết chị Hạnh sẽ không để em yên, nhưng em
ráng nhịn cho tới khi nào anh học xong.
Tiến không c̣n kềm chế được,
ôm chặt thân h́nh mềm mại của Mỹ Hiền vào ḷng, vùi mặt vô mái
tóc của nàng, nói như trong mơ:
- Mỹ Hiền, chúng ta đừng bao
giờ mất hy vọng nghe em. Dẫu có trở ngại ǵ anh cũng quyết vượt
qua, để tụi ḿnh được sống chung măn đời. Anh thương em, anh
thương em, anh thương em...
Trên cao có muôn ngàn v́ tinh
tú và mảnh trăng hạ tuần nh́n xuống, làm chứng cho tấm ḷng của
hai kẻ yêu nhau...
TIỂU- THU
|