TRANG THƠ
 
 Trần Vấn Lệ
 


Nắng rớt vườn xuân

 

Người nằm ngửa mặt ngó xuân sang
ngó nắng rơi trên nhánh mộng vàng
ngó nỗi quạnh hiu ḿnh trải rộng
thơ t́nh không muốn lật sang trang

Người nằm như thế bao lâu nữa?
suốt một mùa Xuân ba tháng ư!
hay buổi mai, rồi trưa nhắm mắt
rồi chiều lạnh mặt một cơn mưa?

Người nằm ngửa mặt, mùa Xuân đứng
ngoài cổng vườn hoa không bấm chuông
tiếng pháo giao thừa không thể vọng
qua làn mây khói, lớp mù sương!

 

Người nằm như thế, nằm yên nhé!

tôi, áng mây Xuân thấp, lững lờ...

cổng nắng then cài con bướm đậu

là hồn tôi đó, nắng không xua!

 

Người mà nhỏm dậy vài ba phút

đời đă chẳng buồn như tiếng than!

người ngó mùa Xuân hay nín thở?

tôi ch́m đâu nhỉ cơi nhân gian?

 

Sao người không nói lời chi cả?

một tiếng cuối cùng tôi muốn nghe!

mấy chục năm quen, chừ mặt lạ

răng ngà khít rịt tiếng mô tê!

 

Người nằm nước mắt đang tuôn chảy

suối lệ ḷng tôi phát tự đâu?

Tổ quốc Quê hương không kịp thấy

cổng vườn Xuân nắng, rớt, ai lau?

 

 

Chút nắng vàng rơi

 


Nôn nả, người đi ta cũng đi!

Cúi hôn Đà Lạt một đêm khuya

gạt tay chùi lệ coi như biệt

nhắm mắt tuôn sầu ai hứng chia?

vỗ cánh chim bằng nghe ră rượi

xé hồn lăng tử vẫn hôn mê...

bên ni đứng ngó về bên nớ

chúg nắng vàng rơi bỗng nhớ quê!

 

                               
                               Trần Vấn Lệ