Viên kim cương
cuối cùng
Diệu Trân
Khi
học về pháp môn “Hiện Pháp Lạc Trú” các môn sinh thường được giảng
sư kể cho nghe một câu chuyện rất hay trước khi bắt đầu đi vào những
huyền nghĩa thâm sâu của bài học. Câu chuyện ẩn dụ như sau.
Một buổi trưa, trên bờ sông Hằng, một người đàn ông ngồi trầm tư,
dáng điệu u buồn như có điều băn khoăn, lo nghĩ, mắt nhìn ra sóng
nước xa xa, tay bâng quơ khẩy khẩy trên cát. Bỗng, cảm tưởng như vừa
chạm phải vật gì, ông ta nhìn xuống. Đó là một túi nhỏ thô sơ, cột
bằng sợi giây gai cũ kỹ. Mở ra, người ấy thấy những hạt đá nhỏ. Ồ,
bãi biển thiếu gì đá, thiếu gì vỏ sò vỏ ốc mà đứa trẻ nào lươm nhặt
còn cất dấu nơi đây? Rồi, cùng với tâm trạng bâng khuâng, người đó
cầm từng viên, ném thật xa ra giòng sông. Mỗi viên đá, tuy nhỏ,
nhưng khi chạm mặt nước đều dội lên một làn sóng lăn tăn. Cứ thế,
người ấy ném từng viên đá xuống sông, theo từng giòng suy tưởng bâng
khuâng trong tâm trí ....
Mặt trời lên cao ..... lên cao .... Và rồi, khi người ấy cầm viên đá
cuối cùng trên tay, sắp ném xuống, là lúc ánh sáng mặt trời chiếu
dọi đúng trên lòng bàn tay. Người ấy bàng hoàng nhìn, như không thể
tin ở mắt mình. Trời ơi, dưới ánh nắng chan hòa, viên đá trên tay
đang tỏa chiếu rực rỡ bẩy mầu. Đây không phải là những viên đá, viên
sỏi tầm thường ngoài bãi biển mà trẻ nhỏ thường nhặt chơi! Đây là đá
quý! Đây là kim cương!!!!!
Với viên kim cương cuối cùng đó, người ấy đã mua ruộng, mua trâu, đã
tạo được một đời sống sung túc. Người ấy có hạnh phúc không? Có chứ,
nếu người ấy nghĩ rằng: “May quá! ta còn kịp nhận ra đây là kim
cương”. Nhưng, cũng vẫn những diễn biến đó, người ấy sẽ đau khổ, sẽ
ăn không ngon, ngủ không yên nếu mang tâm tiếc nuối: “Trời ơi ! Chỉ
còn một viên kim cương cuối cùng mà ta được sung sướng thế này, phải
chi ta nhận ra sớm thì với nguyên cả túi kim cương, ta sẽ còn sung
sướng tới đâu!”
Thật là một thí dụ tuyệt vời để giảng về “Sự an lạc trong giây phút
hiện tại”. Chỉ thí dụ này thôi, đã quá đầy đủ để nói về pháp môn
“Hiện Pháp Lạc Trú”. Hãy thông minh hưởng niềm an lạc ngay giây phút
hiện tại này vì mọi sự vật đều thay đổi, biến thiên không ngừng,
giây phút sau không bao giờ có thể giống giây phút trước. Nếu ta để
giây phút hiện tại trôi qua trong vô nghĩa là ta đã vừa Đánh Mất
giây phút hiện tại đó. Khi Khổng Tử chỉ giòng sông mà nói: “Thệ giả
ư tư phù, bất xả chú dạ”, đại ý là, giòng sông cứ đêm ngày không
ngừng, chảy hoài, chảy mãi”. Câu này tương tự như triết gia
Héraclite thời xưa đã nói “Ta không thể nào tắm hai lần ở cùng một
giòng sông”. Đúng thế, vì dù ta có xuống ngay nơi bờ ấy, ngay con
sông ấy thì giòng nước ta đang tắm không thể là giòng nước ta đã tắm
lần đầu !
Nếu chúng ta dành thêm đôi ba phút tĩnh lặng, lắng tâm, chúng ta có
thể còn nhìn thấy gì thêm ? Chúng ta có từng đã, và đang ném những
viên kim cương ra khỏi lòng tay không???
Có, chúng ta đã, và đang ném đi nhiều lắm vì chúng ta chưa nhận thức
đủ niềm hạnh phúc kỳ diệu của pháp môn Hiện Pháp Lạc Trú, pháp môn
dạy chúng ta biết an lạc ngay giây phút hiện tại. Sự an lạc quý như
kim cương, có khi còn quý hơn nữa vì từ sự an lạc ta có thể vượt
thắng vô minh, tìm ra chân trời giải thoát. Tâm chúng ta như con
vượn truyền cành, nó luôn nhẩy nhót, đang đứng nơi này đã muốn qua
nơi kia. Cái tâm buông lung đó là nguyên nhân chính gây ra niềm bất
toại ý với hiện tại; Từ bất toại ý với hiện tại, tất nhiên, tâm khởi
niềm mơ ước tương lai.
Chỉ cần quán chiếu đơn giản tới đây, ta đã thấy, ít nhất, có hai sự
khổ đau, phiền não hiển hiện rõ rệt. Đó là, thứ nhất: sự khổ đau vì
thấy hiện tại không như ý mình muốn mà vẫn đang phải sống trong hiện
tại; thứ hai: thèm thuồng, mơ ước những gì mình mong muốn ở tương
lai, mà tương lai thì chưa tới, hoặc có thể không bao giờ tới!
Đây chỉ là hai hiện tượng phiền não căn bản. Nếu chia chẻ, phân tích
từng hiện tượng ra chúng ta sẽ thấy vô vàn viên kim cương mà chúng
ta đã, và đang ném đi. Cái nhà ta đang ở, có hơi cũ, hơi nhỏ, so với
nhà của bạn ta vừa mua trên núi, hay trên biển. Nhưng nhà ta cũng có
cái mái che mưa nắng, có miếng vườn nhỏ cho ta gieo xuống hạt cải,
hạt rền. Cái xe ta đang xử dụng, mười tuổi rồi, khá cũ đấy, nhưng nó
vẫn là người bạn tốt, đưa ta đi chợ, đi bác sỹ. Nó cũ cũng như ta
già, chăm chút cho nó chút dầu, chút nhớt thì nó tiếp tục thương ta
như ta thương nó mà thôi, sao ta lại chuốc lấy khổ đau khi nhìn thấy
xe người khác vừa đẹp, vừa mới hơn rồi than thân trách phận sao tôi
nghèo thế này, kém may mắn thế này?
Khi đã bất toại ý với hiện tại, ta đâu có ngừng sự khổ đau ở đó. Ta
lập tức hành hạ ta thêm bằng những mơ ước tương lai, khởi từ hiện
tại ta cho là kém may mắn này. Chẳng hạn như, nếu có thật nhiều
tiền, ta sẽ mua cái biệt thự sát bãi biển, mở cửa sau là khu vườn kỳ
hoa dị thảo. Từ thượng uyển đó, chân ta sẽ chạm làn cát trắng, thơm
tho, sạch sẽ. Từ bờ cát mịn màng đó ta sẽ chậm rãi bước xuống làn
nước trong xanh. Ta sẽ mua luôn góc biển này để những kẻ nghèo nàn,
dơ dáy ngoài kia không bước vào được. Giá nào ta cũng mua. Ta có
tiền mà!
Trong khi chờ tiền tới (không biết bao giờ tới!) ta đang khổ, đang
giận, đang buồn vì những điều do chính ta tạo ra, không ai khác!
Nhưng nếu biết an trú trong hiện tại, ta có thể, vừa cắp rổ ra vườn
hái rau, vừa hát “Vườn rau, vườn rau xanh ngắt một mầu. Có bà, có bà
mẹ quê nương náu ....” (*)
Quán chiếu thêm chút nữa, nếu có kẻ lấy cắp của ta cái gì, ta tiếc
của (khổ tâm), ta nguyền rủa, oán hận kẻ cắp (sân), ta không ngừng
thương tưởng vật đã mất (si) v.... v.... Trái lại, nếu ta bình tâm
nghĩ thế này: kẻ kia cướp đoạt của ta có thể vì 2 cớ sự. Thứ nhất,
kẻ đó muốn vật của ta quá, mà không sao có được, đành cướp đoạt; thứ
hai, kẻ đó vô minh, không biết là đang cướp đoạt, tưởng như ở đời
muôn sự của chung!
Với cớ sự thứ nhất, kẻ kia muốn vật ta đang có tới mức biết rằng
việc cướp đoạt của người khác là không phải, không nên, nhưng tâm
ham muốn không cưỡng lại được, cứ cướp. Trường hợp này, ta thử thực
hành hạnh thứ nhất trong Luc Độ Ba La Mật xem. Đó là Hạnh Bố Thí,
Hạnh Cho. Cho đi. Cứ hoan hỷ cho đi. Biết kẻ kia đang ham muốn thì
ta cho đây không chỉ là cho của mà còn là cho niềm vui. Kẻ kia đoạt
được điều họ muốn, tất họ tràn ngập vui sướng rồi. Cho đi. Đừng
tiếc, vì cho đây không chỉ thực hành hạnh bố thí mà ta còn đang
chứng nghiệm hạnh thứ tư trong Tứ Vô Lượng Tâm. Đó là Hạnh Xả. Trong
Từ Bi Hỷ Xả, Hạnh Xả đẹp lắm vì Xả không chỉ có nghĩa là ban vui mà
còn là vui với cái vui của người.
Chuyển buồn giận tiếc nuối thành Ba La Mật, ta không có “lời” quá ư?
Với cớ sự thứ hai, kẻ kia cướp đoạt mà không ý thức là đang cướp
đoạt thì lại càng dễ dàng cho ta tha thứ vì kẻ đó vô minh mà! Nếu ta
oán hận, nguyền rủa kẻ vô minh chính là ta đang vô minh đấy!
Loài người được coi là có trí tuệ hơn mọi loài, nhưng hình như loài
người đang dùng trí tuệ đó để trở thành ác độc hơn các loài khác. Cứ
nhìn nhân loại đang giết nhau hàng loạt thì đủ biết! Thú lớn ăn thịt
thú nhỏ vì nhu cầu sinh tồn. Chúng cần ăn để sống. Ngay như sư tử
được tôn xưng là Chúa Sơn Lâm, uy dũng ngất trời mà khi đã ăn no, nó
đâu có giết thêm con chồn, con thỏ vì vui, hay vì muốn chứng tỏ
quyền sinh sát trong tay? (Xin cám ơn Đấng Thiêng Liêng nào đó, đã
tạo ra con voi chỉ ăn cỏ. Nếu con voi cũng cần ăn thịt để sống thì
phải bao nhiêu thỏ, sóc, nai .... mới đủ cho nó một bữa ăn?)
Loài người đâu có được sinh ra để giết nhau vô tội vạ, vậy mà trong
cõi ta-bà uế trược này đang có những kẻ ác độc hơn loài thú! Thương
thay! Thương người và thương ta, đã không biết khổ đau hay an lạc do
chính ta tạo đấy.Nương theo lời dạy của Chư Phật, chúng ta hãy cùng
nhau thử chuyển tâm đi, ta sẽ có vô số kim cương chứ chẳng phải chỉ
còn một viên cuối cùng.
Kịp nhận ra viên kim cương cuối cùng cũng đủ mang lại vô lượng an
lạc, huống chi nhận ra sớm hơn thì ta không chỉ đang ở cõi nước Cực
Lạc của Phật A Di Đà mà không chừng ta còn được rong chơi khắp mười
phương Chư Phật, ngay lúc này, ngay nơi đây, ngay nơi uế nhiễm
ta-bà, ngay giữa lòng người tham lam ác độc. Vì sao mà mầu nhiệm
thế? Vì lời Phật dạy đã từng có chứng minh, là đất Phật ngay nơi tâm
an lạc.
Nam Mô Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát
Nam Mô Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát
Nam Mô Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát Ma Ha Tát.
Diệu Trân
(Tháng Sáu 2006)
(*)Nhạc phẩm “Bà Mẹ Quê” của Phạm Duy