Hương đồng vào phố
Ban
mai của thành phố thức dậy từ bốn phía ngoại thành, đi vào đời sống đô thị
từ bốn phía ngoại thành. Đấy là nắng của sông Hồng, là mây của Tam Đảo, là
gió của tản Viên Sơn, là hương đất, hương đồng của vùng Bắc Bộ... Bốn phía
đất trời ngoại thành mỗi sớm mai thức dậy vỗ nên màu mỡ nội thành.
Ai đem vào phố hương
đồng
Mùa thu đem bán
cho ḷng người mua
Cái thơm thảo của cơm mùa
Heo may vào vụ gió lùa vị quê...
Tôi đă cảm động viết như
thế về Hà Nội vào cái mùa mà nắng đă d́u dịu trên những tán lá cây hè phố
báo hiệu thời điểm đẹp của một năm sẽ về. Mặt trời vẫn đều đặn mọc lên mỗi
sớm từ phía sông Hồng nhưng đă bắt đầu lành lạnh hơi nước phả lên và chiều
chiều trên Hồ Tây một dải hồng nắng muộn có mờ mờ sương khói xứ Trâu Vàng
(Kim Ngưu) tỏa ra.
Mùa hè thôi nỗi gắt gao trả
lại. Kinh thành cái mỏng mảnh của mỗi ban mai nắng nhẹ và mỗi chiều tà hiu
hiu gió thổi cho thành phố lăng đăng vào đêm với cái gia vị tuyệt vời của
không gian, thời gian của cảnh sắc mà tên gọi của nó như tên gọi một đặc
sản đất nước: Mùa thu Hà Nội - Mùa của cốm đồng mang vị đất nâu sồng vào
phố!
Mùa thu Hà Nội là mùa của
heo may vào vụ. Gió đâu chả là gió mà sao cái gió heo may xứ Bắc, cái gió
heo may của Hà Nội lại quyến người đến thế. Gió thật vô h́nh, vô ảnh nhưng
sao lại rất hữu t́nh trong mơ mộng và hữu h́nh trong tâm khảm người ở,
người đi; trong kẻ gần, kẻ xa. Tấm ḷng ấy chả riêng ǵ chỉ có ở trong
người Hà Nội mà có cả ở người ngoài Hà Nội.
Vào mùa này mỗi năm tự
trong tôi thường chợt thốt lên, một giai điệu, một khúc tâm linh của một
người Hà Nội viết về mùa đặc sản này của Hà Nội, cách đây đă hàng bao
nhiêu chục năm mà ta nghe như vừa mới hôm qua, vừa mới bây giờ. Đó là
những câu thơ của nhà thơ Nguyễn Đ́nh Thi viết về mùa thu Hà Nội - những
câu thơ rất Nguyễn Đ́nh Thi và rất Hà Nội:
Sáng mát trong như sáng
năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Sáng chớm lạnh trong ḷng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may...
Mùa thu Hà Nội đă vào thơ
Nguyễn Đ́nh Thi để thơ ông đi cùng những tấm ḷng yêu Hà Nội vào mùa đẹp
nhất của mười hai tháng đất Kinh kỳ. Những câu thơ về một biểu thời gian
mà lại không hạn định thời gian thưởng thức. Nhưng để thật biết mùa thu Hà
Nội, thật yêu mùa thu Hà Nội không thể không sống cùng Hà Nội, sống trong
Hà Nội vào cái mùa đặc biệt này. Chỉ có trong ṿng tay của yêu dấu ta mới
thấm ra cái độ bền đậm của yêu dấu. Ai đó bảo trái thơm muốn ngon phải là
trái giữa vườn. Hương vị ấy chẳng ai có thể hơn khi nơi nó được thưởng
thức cũng là nơi sinh ra nó...
Ban mai Hà Nội dậy từ lúc
nào làm sao có thể tính được khi mà sau lúc không giờ đă có người thức dậy.
Nét lam làm của con người nơi đây đâu kể sớm khuya. Ban mai của Hà Nội có
lẽ là lúc bắt đầu công việc của một ngày mới. Tôi yêu nhất ban mai của Hà
Nội vào những ngày vào thu. Những ngày ấy thành phố như khỏe lại sau một
đêm thanh thản ngon giấc. Những ngày ấy, cái oi bức như lặn đâu dưới những
đáy hồ để cho nước, cho cây thảnh thơi tỏa mát.
Tôi nghĩ, ban mai của thành
phố thức dậỵ từ bốn phía ngoại thành, đi vào đời sống đô thị từ bốn phía
ngoại thành. Đấy là nắng của sông Hồng, là mây của Tam Đảo, là gió của tản
Viên Sơn, là hương đất, hương đồng của Hà Tây, Hải Dương, Hưng Yên, Nam
Định... Bốn phía đất trời ngoại thành mỗi sớm mai thức dậy vỗ nên màu mỡ
nội thành. Những bó hoa vườn c̣n thẫm sương đêm. Những gánh rau xanh chưa
phai vị đất trong gốc rễ. Sản vật của đồng quê cứ theo nắng, theo gió,
theo người vào Hà Nội mà làm tươi mặt phố, làm ấm ḷng người. Và, chuyện
này nữa... ta thật bàng hoàng. Chuyện như có từ lâu rồi mà lại như bây giờ
mới thấy!
- Ai cốm... ra mua!
Tiếng rao ấy từ văng vẳng
ngoại thành. Cổ kính từ làng Ṿng xưa kia. Mới mẻ từ Bắc Ninh sang, từ Hà
Nam lên?! Nhưng khi tiếng rao ấy cất lên ai cũng nghĩ chỉ có làng Ṿng mới
có ngọt ngào những lời rao ấy. Cốm ủ trong lá. Cốm dẻo nơi vai gánh. Cốm
thong dong trên những chiếc xe đạp. Cốm gói trong lá, trong sen, trong lời
rao, gói trong bàn tay đưa đón dịu dàng rồi mở ra theo hun hút heo may rải
khắp hè phố Hà Nội một vị thơm đồng điền...
Có đâu như Hà Nội, có nơi
nào hơn Hà Nội...
- Ai cốm... ra mua!
Theo CAND