Lại
nói Hoa Hâm đang dùng lời lẽ để giới thiệu và tiến cử Hoa Đà với Tào
Tháo:
Có một
người trên lông mày có một cái bướu, ngứa quá khó chịu, mời Đà xem.
Đà nói:
- Trong cái bướu ấy, có một vật biết bay.
Nghe nói thế, ai
cũng cười. Đà lấy dao mổ xem, quả nhiên một con chim sẻ vàng bay ra.
Người ấy khỏi bệnh.
Lại
có một người bị chó cắn vào chân, chỗ đau mọc lên hai khối thịt, bên
th́ buốt, bên th́ ngứa, không sao chịu được. Đà xem bệnh bảo rằng:
-
Bên buốt, ở trong có mười cái kim; bên ngứa, ở trong có hai con cờ,
một con đen, một con trắng.
Mọi
người không tin. Đà mổ ra, quả nhiên có thực.
Người ấy giỏi thuốc chẳng khác ǵ Biển Thước, Sương Công khi xưa.
Hiện nay người ấy ở kinh thành, sao đại vương không cho triệu đến?
Tháo
mừng lắm, lập tức cho người đi mời Hoa Đà về bắt mạch coi bệnh. Đà
nói:
-
Đại vương nhức đầu v́ nhiễm phải gió độc, bệnh ở trong óc, không
thoát ra được, uống thuốc cũng uổng mà thôi. Tôi có một phép này,
trước hết uống thang ma phế, rồi lấy búa bổ óc ra, nạo hết gió độc
đi th́ mới triệt hết được nọc bệnh.
Tháo
giận mắng rằng:
-
Ngươi muốn giết ta sao?
Đà
nói:
-
Đại vương có biết chuyện Vân Trường không? Cánh tay phải ông ấy bị
trúng tên thuốc độc, tôi cạo xương chữa thuốc mà ông ấy không sợ hăi
chút nào. Nay bệnh đại vương mới một tí, việc ǵ phải đa nghi như
vậy?
Tháo
nói:
-
Cánh tay đau c̣n cạo được, chứ đầu óc bổ ra sao được? Ngươi quen với
Vân Trường muốn nhân dịp này báo thù cho hắn chăng?
Liền
hô tả hữu bắt Hoa Đà bỏ ngục để tra hỏi.
Giả
Hủ can rằng:
-
Người giỏi thuốc thế này trên đời ít có, xin đừng giết mà hoài.
-
Thằng này muốn thừa cơ hại ta, cũng không khác ǵ Cát B́nh khi trước.
Nói xong kíp
sai tra khảo.
Đà ngồi trong
ngục, có một người lính canh ngục họ Ngô, gọi là Ngô áp ngục. Người
này ngày nào cũng mang cơm rượu cung phụng Hoa Đà, Đà cảm cái ân ấy
bảo rằng:
- Tôi nay sắp
chết, hiềm v́ có một quyển sách thanh nang, chưa truyền ra đến ngoài,
nay cảm cái bụng tử tế của ông, không biết lấy ǵ báo được. Vậy tôi
viết bức thư này, ông đem về nhà tôi lấy quyển sách ấy lại đây, tôi
xin tặng ông, để ông nối nghiệp này cho tôi.
Ngô áp ngục mừng
hớn hở nói:
- Nếu được quyển
sách ấy th́ tôi bỏ phăng cái nghề này, về làm thuốc chữa cho thiên
hạ để truyền cái đức của tiên sinh.
Đà liền viết thư
giao cho Ngô. Ngô đến tận Kim Thành hỏi vợ Hoa Đà lấy được quyển
thanh nang đem về. Đà kiểm lại đâu đấy rồi tặng cho Ngô. Ngô mừng
lắm đưa về nhà cất kín một chỗ.
Được mười ngày,
Hoa Đà chết ở trong ngục. Ngô mua áo quan khâm liệm chôn cất tử tế,
rồi bỏ việc, về nhà định lấy sách ra học th́ thấy vợ đang đốt quyển
sách ấy. Ngô giật ḿnh vội vàng chạy lại giằng ra th́ sách đă cháy
gần hết, chỉ c̣n sót lại một vài trang. Ngô giận quá, chửi mắng vợ,
vợ nói:
- Phỏng có học
giỏi được như Hoa Đà cũng chẳng qua chết rũ trong ngục, cần ǵ quyển
sách ấy cho lắm.
Ngô chép mồm
chép miệng một hồi rồi cũng im. Bởi thế, quyển thanh nang không được
truyền ra đời chỉ c̣n sót một vài trang dạy những thuật nhỏ như
thiến gà, thiến lợn mà thôi.
Người sau có thơ
rằng:
Hoa Đà thuốc
thánh thuật sao tài
Coi bệnh
trông qua thấu tạng người
Người mất,
tiếc thay, thư cũng mất
Thanh nang
đâu để lại trên đời!
Từ khi Tào Tháo
giết Hoa Đà xong, bệnh mỗi ngày một nặng hơn. Tháo lại phải lo thêm
việc Ngô, Thục nữa. Đang lo nghĩ, chợt có sứ giả ở Đông Ngô đem thư
đến. Tháo mở ra xem. Trong thư nói rằng:
Thần là Tôn
Quyền, biết thiên mệnh về chúa thượng đă lâu.Vậy xin chúa thượng lên
ngay ngôi hoàng đế cho sớm mà sai tướng ra đánh Lưu Bị để quét sạch
hai Xuyên đi. Thần xin mang văn vũ theo hàng ngay lập tức.
Tháo xem xong
cười ngất, giơ thư ra bảo quần thần rằng:
- Thằng này muốn
để cho ta ngồi trên ḷ lửa đây!
Thị trung là
Trần Quần tâu rằng:
- Nhà Hán lúc
này suy yếu lắm. Công đức của điện hạ cao ṿi vọi, nhân dân ai cũng
trông vào cả. Nay Tôn Quyền đă xưng thần xin hàng th́ biết rằng ḷng
trời và bụng người đă theo về điện hạ rồi. Điện hạ nên ưng ư trời,
thuận ḷng người, lên ngôi tôn cho sớm.
Tháo cười nói:
- Cô thờ nhà Hán
đă lâu, tuy có công đức với dân, nhưng Cô làm đến vương tước, danh
vị cũng đă cực phẩm rồi, c̣n mong ǵ nữa? Nếu mệnh trời ở Cô, th́ Cô
cũng chỉ làm như vua Văn vương nhà Chu mà thôi
Tư mă Ư nói:
- Nay Tôn Quyền
đă xưng thần chịu hàng, chúa thượng nên phong quan tước cho hắn và
sai đi đánh Lưu Bị.
Tháo nghe lời,
tâu phong cho Ngô Quyền làm Phiêu kỵ tướng quân, hầu Nam xương, lĩnh
chức mục ở Kinh châu.
Bệnh Tháo mỗi
ngày một nặng thêm. Một đêm Tháo nằm mê thấy ba con ngựa cùng ăn một
máng cỏ. Sáng dậy, Tháo hỏi Giả Hủ rằng:
- Cô khi trước
đă mơ thấy ba con ngựa cùng ăn một máng, nghi là cha con Mă Đằng làm
hại. Nay Mă Đằng chết rồi, đêm qua lại mơ thấy thế, hay dở ra làm
sao?
Hủ thưa:
- Lộc mă cũng là
điềm hay. Lộc mă về nhà Tào, chúa thượng can ǵ phải nghĩ?
Tháo bởi thế
không nghĩ ǵ nữa.
Đêm ấy Tháo nằm
nhà trong đến canh ba, đầu óc choáng váng tinh thần bàng hoàng. Bỗng
nghe ở trong điện có tiếng sàn sạt như xé vải. Tháo sợ trông xem th́
thấy Phục hoàng hậu, Đổng quí nhân cùng bọn Đổng Thừa, Phục Hoàn,
hơn hai mươi người, ḿnh mẩy máu me, đang thập tḥ trong đám mây đen,
văng vẳng có tiếng đ̣i mạng. Tháo giật ḿnh vội vàng rút gươm quăng
lên th́ thấy nổ ầm một tiếng, sạt mất một góc điện mé tây nam. Tháo
khiếp quá ngă sấp xuống đất. quân hầu cận vào cứu, vực sang cung
khác dưỡng bệnh.
Đêm hôm sau,
Tháo lại nghe ở ngoài điện, tiếng trai gái kêu khóc như ri. Đến sáng,
Tháo triệu quần thần vào cung bảo rằng:
- Cô xông pha
trận mạc hơn ba mươi năm, chưa từng tin việc ma quỷ, nay làm sao lại
có chuyện thế này?
Quần thần tâu
rằng:
- Đại vương nên
sai thầy phù thủy lập đàn cúng lễ để trừ ma quỷ đi!
Tháo chép miệng
than rằng:
- Thánh nhân đă
nói:” Đắc tội với trời, dù cúng cũng vô ích” Cô nay số mệnh đă hết,
c̣n cứu làm sao?
Nói rồi không
cho cúng cấp nữa.
Hôm sau, Tháo
nghe trong ḿnh khí bốc lên quáng cả mắt, không trông thấy ǵ cả.
Kíp sai đ̣i Hạ hầu Đôn đến bàn bạc. Đôn đến trước cửa điện bỗng
trông thấy Phục Hoàng hậu, Đổng quí nhân, hai hoàng tử và bọn Phục
Hoàn, Đổng Thừa đứng cả ở trong đám mây mù. Đôn giật ḿnh ngă xuống
đất. Tả hữu vực dậy đem ra, từ bấy giờ mắc bệnh.
Tháo đ̣i bọn Tào
Hồng, Trần Quần, Giả Hủ, Tư Mă Ư cùng đến cả trước chỗ giường nằm,
dặn ḍ việc mai sau.
Bọn Tào Hồng cúi
xuống tâu rằng:
- Đại vương nên
giữ ǵn ngọc thể, chẳng bao lâu nữa chắc khỏi.
Tháo nói:
- Cô
tung hoành trong thiên hạ hơn ba mươi năm, bao nhiêu kẻ cường bạo
trừ được sạch cả rồi, chỉ c̣n Tôn Quyền ở Giang Đông, Lưu Bị ở Tây
Thục. Nay bệnh Cô đă nguy lắm, không bàn được nhiều nữa, chỉ đem
việc nhà nhờ cậy các ngươi mà thôi. Con trưởng Cô là Tào Ngang do
Lưu thị sinh ra, chẳng may mất sớm ở Uyển Thành. Biện thị sinh được
bốn con: Phi, Chương, Thực, Hùng; Cô xưa rày vẫn yêu con thứ ba là
Thực nhưng nó hay huênh hoang, không được thực thà, lại ngông nghênh
chè rượu cho nên Cô không lập làm thế tử. Thằng thú hai là Chương
th́ có khoẻ mà chẳng có khôn, thằng thứ tư là Hùng th́ lắm bệnh, khó
thọ. Chỉ c̣n trưởng là Phi có bụng thành thực, kính cẩn, có thể nối
nghiệp Cô. Các ngươi nên giúp đỡ cho nó.
Bọn Tào Hồng ứa
nước mắt vâng mệnh.
Tháo sai quan
hầu cận đem những hương quí báu của ḿnh cất giấu xưa nay, chia cho
các nàng hầu và dặn rằng:
- Sau khi ta mất
rồi, chúng bay phải siêng năng nghề nữ công, thêu cho nhiều giày tơ,
bán lấy tiền mà tiêu.
Lại sai những t́
thiếp ở trong đền Đồng Đước, mỗi ngày đặt đồ tế, phải có nhà tṛ
đánh nhạc dâng đồ ăn.
Lại sai đắp bảy
mươi hai cái mả bỏ không ở ngoài thành Giảng Vơ, phủ Chương đức, để
cho người ta không biết mả ḿnh táng ở chỗ nào có ư sợ bị đào mất mả.
Tháo dặn xong
các việc, thở dài một tiếng, nước mắt tuôn ra như mưa, một lát tắt
hơi, thọ được 66 tuổi. Bấy giờ là tháng giêng, năm Tí, niên hiệu
Kiến an thứ 25.
Tào Tháo mất,
văn vơ bách quan một mặt làm lễ cử ai, một mặt sai người báo tang
cho thế tử Tào Phi, Yển Lăng hầu Tào Chương, Lâm chi hầu Tào Thực,
Tiêu hoài hầu Tào Hùng. Các quan dùng quan vàng, quách bạc khâm liệm
cho Tào Tháo rồi rước ngay linh cữu về Nghiệp Quận.
Quần thần tôn
Tào Phi lên ngôi Ngụy vương, nối nghiệp Tào Tháo.
LỜI BÀN
CỦA BÚT XUÂN
Thời xưa,
vinh hoa phú quí đến như Tào Tháo đă là cực phẩm. Tháo dùng chiêu
bài phù vua Hiến Đế nhà Hán (xưa nay, chiêu bài treo đầu dê, bán
thịt cóc không lạ lùng với những chính khách xảo quyệt lừa bịp, dối
gạt nhân dân như Tháo. Chúng luôn luôn phải dùng chiêu bài mới lừa
được người lương thiện v́ nói thực th́ chẳng ai tin chúng!) nhưng
luôn luôn chèn ép, tiếm quyền nhà vua, khác nào thời đại vua Lê chúa
Trịnh ở nước ta, vua Lê chỉ ngồi làm v́, mọi quyền hành đều nằm
trong tay các chúa Trịnh.
Chúng ta rút
ra được những bài học sau đây từ điển tích này:
1- Tháo chỉ
tung hoành trong thiên hạ được hơn 30 năm, trong suốt cuộc đời 66
năm, có nghĩa 36 năm kia của Tháo là kém giá trị so với 30 năm làm
việc.Cuộc đời phù du, Tháo để lại xú danh, phí cả một cuộc đời.
2- Bản tính
đa nghi của Tháo được lộ rơ qua hành trạng của Tháo như khi tiếp
được thư xưng thần (đầu hàng) của Tôn Quyền, như khi nghe tiếng
người hô hoán giết gà, heo đăi Tháo, như khi nghe Hoa Đà bảo Tháo
uống thang ma phế để mổ óc v.v...
3- Hoa Đà,
một thiện y, lẽ đâu không biết rằng mổ tay cạo xương có thể được
nhưng không thể lấy búa bổ đôi óc ra. Nhưng có lẽ ông thày thuốc này
thấy có dịp trừ được một kẻ vô đạo dă man cho nhân dân đỡ khổ nên đề
nghị như vậy. Tháo cũng quỉ quyệt, biết Hoa Đà tạ sự mổ óc để hại
ḿnh nên Tháo từ khước ngay. Lại bỏ ngục Hoa Đà đến nỗi Đà mạng vong
trong ngục.
4- Đà bị giam
trong ngục nhưng vẫn có cơm rượu no nê nhờ v́ anh Ngô cai ngục. Ta
thấy chế độ tù ba, bốn ngh́n năm trước ở Trung hoa và cả ở nước ta
cũng vẫn dễ thở hơn nhiều nhà tù ở những nước có cái tên rất đẹp
nhưng dă man hơn lang sói thời nay. Con người càng ngày càng đối xử
tàn tệ với đồng loại. Con người chính là một sinh vật nguy hiểm và
độc ác nhất trên hành tinh này nếu con người bỏ hết truyền thống đạo
lí, luân lí, niềm tin vào Thượng đế v.v... Con người lúc đó hiện
h́nh là những con thú sống theo bản năng, ham mê quyền lực, hưởng
thụ và mất hết lí trí. Con người chẳng những không giúp ích cho đồng
chủng nhưng làm hại, giết chóc đồng chủng.
5- Cuốn sách
quí thanh nang của Hoa Đà không lưu truyền lại được chỉ v́ sự suy
luận ngu dốt của một người đàn bà (Ngày nay có thiếu ǵ kẻ như người
đàn bà này).
Từ đó ta suy
ra, chân lí (lẽ phải) không phải dễ kiếm! Lẽ phải của ngu phu ngu
phụ nhiều khi không phải là lẽ phải của bậc trí, bậc thánh hiền,
hoặc bậc có công sưu tầm nghiên cứu nhận định lẽ phải bằng sự thật
và công lí. “Lẽ phải ở bên này dẫy núi Pyrénées là không phải ở bên
kia dẫy núi” như câu thành ngữ Pháp chính là ở trong trường hợp này.
Suy lí phải đáo lí mới đến căn nguyên, ngọn nguồn. Chẳng vậy nhân
loại suốt đời đi t́m Chân Lí mà vẫn t́m hoài sao!
6- Bản tính
quỉ quyệt, gian hùng và độc ác, Tháo làm nhiều điều bạo ngược, thất
dân tâm, giết nhiều mạng người nên đến những giây phút cuối của cuộc
đời, các hồn ấy về đ̣i mạng..
Sau 30 năm
trên ngôi báu, Tháo để lại quá nhiều điều ác, rất ít điều thiện nên
kết cuộc cuộc đời Tháo phải chấm dứt trong đau khổ như thế.
Thời hiện đại,
có những kẻ cực quyền cai trị ít năm hơn Tháo nhưng giết người hơn
Tháo rất nhiều lần. Hàng trăm ngàn, hàng nhiều triệu người lương
thiện bị giết dưới những bàn tay độc ác. Những kẻ này ăn đứt Tháo
trên phương diện dă man, tàn bạo và độc tài. Những khi chúng say máu
hoặc v́ một mục tiêu nào đó của chúng, chúng chém giết không gớm tay,
nhất là khi dân chúng đụng chạm đến chiếc ngai vàng của chúng. Nếu
Tháo chỉ lănh 3 huy chương từ Diêm vương hay Satan th́ những kẻ này
đeo nguyên ngực. Nhân loại c̣n là khổ đau!
Thời cận và
hiện đại nếu nói về những kẻ gian hùng, xảo quyệt và sát nhân, ta
thấy Tào Tháo vẫn c̣n thua bọn này rất nhiều. Cứ thử nêu vài danh
tính là thấy: Hitler, Polpot, Ieng
Sarin,Xít-ta-lin,SaddamHussein,Lênin,Eichman, Hồ Quư Ly, Ceaucescu,
Quân phiệt Nhật thời đệ nhị thế chiến v.v....và c̣n biết bao kẻ hung
ác khác không thể kể hết ở đây.
Cũng như Tào
Tháo, những bọn hung ác này cũng muốn nhân loại xí xoá những tội ác
của chúng mà chỉ nêu ra những điều hay của chúng. Thực sự, chúng có
một triệu tội ác chưa có một điều hay.
7- Những kẻ
siểm nịnh như Trần Quần không đời nào thiếu. Chính những kẻ đó làm
tan chế độ.
8- Tháo biết
giới hạn tham vọng của ḿnh khi Tháo nói”.... đă lên đến cực phẩm
rồi”không như nhiều kẻ cực quyền thời nay tham vọng vô giới hạn, vô
liêm sỉ, bắt nhân dân thờ cúng cái thối tha của chúng như thờ cúng
Thượng Đế.
9- Tháo chọn
con nối nghiệp tỏ ra lương thiện, chọn Tào Phi là đứa thành thực,
kính cẩn chứ không chọn những đứa gian dối, huênh hoang, ngu dốt như
hai thằng thứ hai và thứ ba. Trái lại, thời nay, nhiều kẻ cực quyền
chỉ cốt kiếm đứa con hung ác dữ dằn sao có thể nối nghiệp cha nó cho
vững mặc dù nó gian dối và huênh hoang, bất tài.
10- Tháo
trước khi chết vẫn c̣n lo cho các nàng hầu là những phụ nữ để Tháo
mua vui một vài đêm trái với thời nay văn minh hơn rất nhiều nhưng
thiếu ǵ kẻ bỏ vợ, giết vợ, bỏ con? Tháo vẫn hơn những tên này nhiều.
Thiên vơng
khôi khôi, sơ nhi bất lậu, lưới trời lồng lộng, thưa mà không lọt,
sử sách hiện đại có quá nhiều và vạch ra chi tiết, người ta giữ ǵn
các sử liệu rất cẩn thận, tội ác của chúng muôn đời vẫn c̣n sờ sờ đó
cho toàn thế giới nh́n vào mà định công luận tội và nguyền rủa.
Ngoài ra c̣n một thứ sử khác:
Trăm năm bia
đá cũng ṃn
Ngàn năm bia
miệng vẫn c̣n trơ trơ (ca dao)
Ấy vậy mà,
không thiếu Tào Tháo ở khắp mọi nơi trên địa cầu, vẫn trù dập, giết
chóc đồng chủng không gớm tay! Tội ác của chúng không nước biển nào
rửa sạch: đó là tội diệt chủng, tội mà Saddam Hussein ở Iraq và đồng
bọn bị treo cổ và chặt đầu.
Tiết Nguyên
tiêu năm Đinh Hợi 2007
Bút Xuân
TRẦN Đ̀NH NGỌC