VĨNH LONG quê hương
Nguyễn Thanh Liêm
Trong
khi Sài Gòn Gia Định và các tỉnh Miền Đông Nam Phần đã thuộc
về Việt Nam từ giữa thế kỷ XVII thì Vĩnh Long vẫn còn là vùng
đất hoang vu của một ít người Khmer sinh sống rải rác, thưa
thớt. Phải vào gần cuối thế kỷ này mới có một số người Việt và
người Hoa (Minh Hương) vào đây khai phá, trồng trọt, sinh
sống. Làng xã thành hình và phát triển nhanh theo nhịp độ bành
trướng về Phương Nam của người Đàng Trong và chính quyền của
triều đình Nhà Nguyễn hồi đầu thế kỷ XVIII.
Năm 1732 lưu dân người Việt bị quân Miên tấn công. Chúa Nguyễn
là Ninh Vương Nguyễn Phúc Chu cử Trương Phúc Vĩnh đem quân vào
dẹp yên. Vua Chân Lạp là Nặc Tha nhường Me Sa (Mỹ Tho) và Long
Hồ cho Chúa Nguyễn. Chúa Nguyễn lấy đất Long Hồ lập thành châu
Định Viễn (Vĩnh Long) và đặt dinh Long Hồ. Lỵ sở lúc này đặt
tại Cái Bè, Mỹ Tho. Đất Long Hồ (Vĩnh Long) chánh thức có mặt
trong lãnh thổ Việt Nam kể từ đó.
Năm 1753 lại có binh biến do người Chân Lạp hậu
thuẫn bởi quân Xiêm sang đánh phá, chúa Nguyễn Phúc Khoát sai
Nguyễn Cư Trinh làm tham mưu đem quân năm dinh (3 dinh trong
Nam là Trấn Biên, Phiên Trấn và Long Hồ, và 2 dinh ngoài Trung
là Bình Khương và Bình Thuận) sang đánh Chân Lạp. Vua Chân Lạp
là Nặc Nguyên thua trận bèn dâng hai phủ Tầm Bôn và Lôi Lạp
(Gò Công và Tân An) để cầu hòa.
Sau khi bình định xong, Nguyễn Cư Trinh dời dinh Long Hồ qua
xứ Tầm Bào tức là tỉnh lỵ Vĩnh Long bây giờ. Vào thời đó, Long
Hồ dinh giử vai trò vô cùng quan trọng đối với việc bảo vệ và
phát triển Miền Tây Nam Phần. Về quân sự, Long Hồ dinh bao gồm
ba đạo (xem như ba khu chiến thuật) được thiết lập để bảo vệ
Tiền và Hậu Giang. Ba đạo này là Tân Châu Đạo (ở Cù Lao Giêng,
Tiền Giang), Châu Đốc Đạo, và Đông Khẩu Đạo ở Sa Đéc. Cùng với
ba đạo của dinh Long Hồ còn có hai đạo của Hà Tiên Trấn do Mạc
Thiên Tứ cai quản để phối hợp chống giử cả Miền Tây nước Việt.
Hai đạo (khu chiến thuật) của Hà Tiên Trấn là Kiên Giang Đạo
(vùng Rạch Giá) và Long Xuyên Đạo (vùng Cà Mau, An Xuyên ngày
nay). Về hành chánh thì tất cả năm đạo kể trên đều thuộc Long
Hồ dinh và Vĩnh Long từ thuở đó được xem như là đầu não của cả
Miền Tây Nam Phần cũng như Cần Thơ sau này vậy. Tây Đô hồi đó
là Vĩnh Long mà những di tích lịch sử, cũng như những anh hùng
liệt sĩ, những tài năng của vùng địa linh nhân kiệt này còn
sống mãi trong lòng người dân Nam Việt.
Từ thời Pháp thuộc sang đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng
Hòa, Bến Tre, Trà Vinh, Sa Đéc, Cần Thơ lần lượt tách ra làm
thành tỉnh mới, Vĩnh Long chỉ còn lại phần đất nằm giữa Tiền
Giang và Hậu Giang, tiếp giáp với các tỉnh Tiền Giang (Định
Tường) ở phía Bắc, Đồng Tháp (Kiến Tường) ở phía Tây, Cần Thơ
(Phong Dinh) ở phía Nam, và Trà Vinh (Vĩnh Bình) ở phía Đông,
với diện tích 1, 478 cây số vuông và khoảng 1, 023, 400 dân số
(theo thống kê năm 2002). Vĩnh Long nằm giữa hai bến đò nổi
tiếng hồi xưa quen gọi là Bắc Mỹ Thuận và Bắc Cần Thơ. Đây là
vùng đất phù sa màu mở rất thích hợp với lúa nước và các loại
cây ăn trái, nhất là loại cây trái vùng nhiệt đới nổi tiếng
như sầu riêng, măng cụt, chơm chơm, bòn bon, ổi, xoài, mận,
dâu, sa bô chê, vú sửa, v v . . .Cái Mơn là nơi nổi tiếng về
ươn cây mà các tỉnh lân cận thường đến đây mua về trồng. Đây
cũng là đất của nhiều nhân vật lịch sử nổi tiếng của Miền Nam
từ Nguyễn Cư Trinh, Tống Phước Hiệp, Châu Văn Tiếp, Phan
Thanh Giản, Petrus Trương Vĩnh Ký, Nguyễn Thông đến các chính
trị gia gần đây như Trần Văn Hương, Nguyễn Văn Lộc, v v . .
.Nhiều di tích lịch sử như thành xưa (Thành Long Hồ), đồn xưa
Đồn Cổ Chiên), lăng mộ (Lăng Hà Tiên, Mộ ba vị công thần triều
Nguyễn), những nơi có liên hệ đến Gia Long, những chùa đền,
miếu cổ như Chùa Di Đà, Miếu Quốc Công, Văn Thánh Miếu, làm
cho Vĩnh Long có nhiều nét văn hóa lịch sử đáng kể. Các hoạt
động nghệ thuật, tôn giáo, giáo dục có nhiều nét độc đáo nói
lên địa vị của một tỉnh thủ đô một thời nào.
Một trong những công thần triều Nguyễn từng làm
Lưu Thủ tại Long Hồ dinh thuở mới thành lập là Tống Phước
Hiệp. Ông là cháu Quận Công Tống Phúc Trị, người huyện Tổng
Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Đời Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát, Tống
Phước Hiệp được cử làm Lưu Thủ dinh Long Hồ. Ông vô cùng tận
tụy với chức vụ, hết sức lo lắng mưu cầu hạnh phúc cho dân
chúng, làm cho công cuộc trị an được vạn phần tốt đẹp. Ông đã
từng đem quân cứu viện giúp Mạc Thiên Tứ đánh đuổi quân Xiêm
trong nhiều trận chiến, gây tổn thất nặng nề cho quân Xiêm,
đem lại bình yên cho nhân dân. Ông bị bệnh, và từ trần năm
1776, để lại bao nhiêu thương tiếc trong lòng người dân Long
Hồ. Ông được triều đình truy tặng Hữu Phủ Quốc Công, sắc chỉ
lập miếu thờ tại dinh Long Hồ. Ngài đã qui thần nhưng oai linh
hiển hách, dân chúng đất Vĩnh Long rất tin tưởng nơi Ngài.
Sống làm tướng, thác làm thần , từ trước tới nay người dân
luôn thờ phụng Ngài, nơi đền thờ Ngài lúc nào cũng khói hương
nghi ngút.. Ngày vía Tổng Quốc Công được tổ chức long trọng
hằng năm vào mùng 2 và mùng 3 tháng 6 âm lịch, có rước hát bộ
xây chầu. Tên Ngài đã được dùng làm tên trường Trung Học tỉnh
lỵ Vĩnh Long, một trường trung học to lớn, rất nổi tiếng ở
Miền Tây cũng như trường Phan Thanh Giản ở Cần Thơ hay trường
Thoại Ngọc Hầu ở Long Xuyên. Ở Mỹ (Nam Cali fornia) hội Ái Hữu
Tống Phước Hiệp đã được thành lập từ mấy năm nay, dưới sự
hướng dẫn của giáo sư Đào Khánh Thọ và giáo sư Võ Thị Ngọc
Dung (hai vị đều là cựu giáo sư và cựu hiệu trưởng của
trường), qui tụ được nhiều người cựu học sinh, có tài đức, có
thiện chí, và có sự nghiệp đáng kể.
Một danh nhân đáng thương, đáng kính nhất của
đất Vĩnh Long là cụ Phan Thanh Giản. Tên chữ là Tinh Bá và
Đạm, hiệu là Lương Khê, biệt hiệu là Mai Xuyên, cụ là vị Tiến
Sĩ đầu tiên của Miền Nam. Tổ tiên cụ là người Trung Hoa, cuối
đời nhà Minh mới sang Việt Nam, trước ở Bình Định, sau này
thân sinh của cụ vào Định Tường rồi qua làng Bảo Thạnh, huyện
Bảo An, tỉnh Bến Tre sinh sống. Cụ Phan sinh năm 1796. Thân
sinh là người giỏi chữ nho, đến Vĩnh Long làm thư lại cho Nam
triều, thường tải lương thực về Huế. Mẹ mất sớm, cha bị vu cáo
phải ở tù, Phan Thanh Giản phải sống bần hàn, nhưng rất chăm
chỉ học tập, được hàng xóm sẵn sàng giúp đở. Năm 1825 Phan
Thanh Giản đậu kỳ thi Hương ở Gia Định và năm sau , 1826, đi
thi Hội đậu luôn Tiến Sĩ ở Huế. Đậu xong cụ được bổ nhiệm Hàn
Lâm viện biên tu, làm việc tại Huế. Sau đó đổi ra Quảng Bình,
rồi về Quảng Nam dẹp loạn. Lại về Kinh làm ở Bộ Hình, rồi làm
Phó Sứ sang Trung Hoa. Cụ được triều đình ngợi khen về tài
ngoại giao, được cử giử chức Kinh Lược Sứ ở Trấn Tây (Cao
Miên) rồi Bố Chánh Quảng Nam. Được vua tin cậy bổ Đô Sát Viện
Ngự Sử, sung chức Cơ Mật Viện Đại Thần. Năm 1861 sau khi Gia
Định và ba tỉnh Miền Đông mất vào tay Pháp, triều đình sai
Phan Thanh Giản và Lâm Duy Hiệp vào Nam thương thuyết. Năm
1863 cụ Phan lại được triều đình Huế cử hướng dẫn phái đoàn
hơn 50 người, với Petrus Ký làm thông ngôn, lên đường sang
Pháp thương thuyết để chuộc lại ba tỉnh Miền Đông. Sau hơn hai
tháng lênh đênh trên mặt bể, phái đoàn đã đến Pháp và được vua
Napoléon III của Pháp đón tiếp trọng thể. Cuộc thương nghị bất
thành nhưng phái đoàn Việt Nam cũng có cơ hội được chứng kiến
cảnh tiến bộ, phồn thịnh của xã hội Tây phương lúc bấy giờ.
Trở về Việt Nam cụ Phan được cử vào trấn nhậm Miền Tây để giữ
ba tỉnh còn lại. Nhưng không bao lâu các tỉnh này cũng bị
người Pháp chiếm nốt trước sự bất lực của triều đình Việt Nam,
và nhất là trước cái đau vô cùng của Kinh Lược Phan Thanh
Giản. Không giữ thành được cho triều đình và đất nước quê
hương cụ Phan uống thuốc độc (á phiện với giấm thanh) tự tử.
Cụ mất ngày mùng 5 tháng 7, năm 1867. Linh cửu được đưa về
làng Bảo Thạnh, Bến Tre. Các quan Nam và Pháp tới thăm ai cũng
ngậm ngùi mến tiếc. Tên tuổi của cụ còn sống mãi với non sông
nhất là trong lòng người dân Nam Việt . Tên cụ được dùng làm
tên trường Trung Học lớn ở Tây Đô : trường Trung Học Phan
Thanh Giản. Hiện nay hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Phan Thanh
Giản-Đoàn Thị Điểm đã được thành lập ở các nơi trên khắp thế
giới, qui tụ nhiều cựu học sinh, nhân tài của đất nước.
Một nhà bác học lừng danh của Việt Nam hồi hạ
bán thế kỷ XIX cũng là người con của đất Vĩnh Long. Đó là
Petrus Trương Vĩnh Ký mà tên người đã được dùng làm tên cho
trường Trung Học lớn vào bậc nhất và cũng nổi tiếng vào bậc
nhất ở Miền Nam : trường Petrus Trương Vĩnh Ký. Trường nằm
ngay tại Thủ Đô Sài Gòn. Nhà bác học Petrus Ký sinh năm 1837
tại Cái Mơn, làng Vĩnh Thạnh, tổng Minh Lệ, huyện Tân Minh,
tỉnh Vĩnh Long (bây giờ thuộc tỉnh Bến Tre). Lúc ông được ba
tuổi thì cha ông là Lãnh Binh Trương Chánh Thi bị bệnh chết
trong khi đồn trú ở Nam Vang. Mẹ ông là bà Nguyễn Thị Châu
phải tảo tần nuôi con. Ông bắt đầu theo học chữ Nho với một
ông thầy đồ tên Học, người ở cùng xóm với gia đình. Petrus Ký
rất thông minh, có trí nhớ siêu phàm, được thầy và bạn xem như
thần đồng. Một người bạn thân của gia đình là cụ Tám, một vị
linh mục từng được ông Trương Chánh Thi che chở cho trong khi
có lệnh cấm đạo Thiên Chúa của triều đình Huế, thương tình
cảnh bà Nguyễn Thị Châu, mới xin bà cho Petrus Ký theo ông học
chữ Quốc Ngữ và tiếng La Tinh. Không bao lâu sau thì cụ Tám
mất và Petrus Ký được một linh mục người Pháp, có tên Việt Nam
là cố Long, đem về nuôi dưỡng cho tiếp tục học. Nhưng lúc này
chính sách cấm đạo của triều đình Huế càng trở nên vô cùng
khắc nghiệt. Chỉ dụ Sát Tả ngày 14 tháng 8 năm 1848 dẫn đến
những chiến dịch sát hại hết sức tàn bạo những người giảng đạo
cũng như những con chiên theo đạo Thiên Chúa. Cố Long phải tìm
cách gởi Petrus Ký lên Cao Miên vào chủng viện Pinhhalu học
thần học và triết học bên đó. Năm 15 tuổi ông tốt nghiệp ở đây
với vị thứ cao nhất, xuất sắc nhất. Ông cùng hai người nữa
được chọn lựa để vào học chủng viện Giáo Hoàng (Collège
Constantinien) ở đảo Penang. Trong thời gian học ở Penang sự
hiểu biết của Petrus Ký càng được mở mang rộng rãi. Nhờ thông
minh lại có trí nhớ dai, ông học một biết mười. Ông thường đến
thư viện ngoài giờ học, đọc đủ thứ sách Hán, Anh, La Tinh, Hy
Lạp, Ý, Pháp, v v . . .thu nhận rất nhiều những kiến thức
Đông, Tây, kim cổ. Năm 1858 ông tốt nghiệp khóa học ở Penang,
với vị thứ cao nhất trong số 300 chủng sinh ra trường. và được
lựa chọn để đưa đi La Mả học làm linh mục. Nhưng Petrus Ký từ
chối, không đi La Mả mà lại xin trở về Việt Nam để chịu tang
mẹ vừa mất hồi năm trước. Hai năm sau, do sự tiến cử của linh
mục Lefebvre, ông ra làm thông ngôn cho Pháp. Từ đó ông được
cử đi thông dịch trong những cuộc tiếp xúc quan trọng giữa
Pháp và triều đình Huế. Quan trọng nhất là lần ông tháp tùng
sứ bộ Phan Thanh Giản sang Pháp triều kiến vua Nả Phá Luân Đệ
Tam tại diện Tuileries ngày 5 tháng 11 năm 1863. Ông đã làm
cho nhà vua và triều thần hết sức ngạc nhiên về sự am tường
tiếng Pháp của một người Việt Nam hồi thời bấy giờ. Chuyến đi
này cũng là dịp để ông thăm viếng, học hỏi để hiểu biết thêm
về một số các nước Âu Châu và nền văn minh của họ như Pháp, Ý,
Tây Ban Nha, và nhất là được tiếp kiến Đức Giáo Hoàng và làm
quen với một số văn thi sĩ học giả nổi tiếng của Pháp như
Victor Hugo, Littré, Duruy, Renan, và khoa học gia Paul Bert.
Kiến văn sẳn có của ông càng được mở rộng thêm trong chuyến
công du này.
Từ năm 1864 đến năm 1868 ông làm giám đốc và đi
dạy tiếng Đông Dương cho người Pháp ở trường Thông Ngôn
(Collège des Interprètes). Từ 1868 tờ Gia Định báo được giao
cho Petrus Ký quản đốc. Với công trình xây dựng Gia Định Báo
có thể xem như Petrus Ký là người đầu tiên làm báo bằng chữ
Quốc Ngữ ở Việt Nam. Năm 1872 ông được bổ làm thơ ký Hội Đồng
Thành Phố Chợ Lớn và năm sau được mời dạy Hán văn và Việt văn
ở trường Tham Biện Hậu Bổ (Collège des Stagiaires). Năm 1874
ông được đề cử tham dự giải thưởng “Toàn Cầu Bác Học Danh Gia”
và đã đoạt được giải thưởng với hạng thứ 17 trong số 18 văn
hào đoạt giải “Thế Giới Thập Bát Văn Hào.” Năm 1875 ông được
cử làm chánh đốc học trường Hậu Bổ và năm 1878 được biệt phái
ra Bắc Kỳ trong ba tháng để nghiên cứu về tình hình chính trị
ở đó. Đây là cơ hội để ông thăm viếng các di tích lịch sử và
tìm hiểu về đời sống của người dân Bắc Việt. Tập hồi ký
“Chuyến Đi Bắc Kỳ năm Ất Hợi” là kết quả của chuyến công du
này. Sau đó ông được cử vào Hội Đồng Thành Phố Sài Gòn, Hội
Đồng Học Chánh Thuộc Địa, và được bổ làm Officier d’Académie
(1883). Do sự trọng dụng của Toàn Quyền Paul Bert, năm 1886
Petrus Ký được cử làm việc trong Cơ Mật Viện bên cạnh triều
đình Huế, dạy tiếng Pháp và chữ Quốc Ngữ cho vua Đồng Khánh,
được vua phong làm Hàn Lâm Viện Thị Giảng Học Sĩ. Ở Huế ít lâu
Paul Bert chết và ông lấy cớ đau yếu xin cáo từ trở về Nam.
Ông tiếp tục làm việc cho Soái Phủ Sài Gòn và làm giáo sư thổ
ngữ Đông phương, dạy chữ Hán và tiếng Cao Miên tại trường Hậu
Bổ. Liên Hiệp Đông Dương ra đời năm 1887 bao gồm Nam Kỳ,
Trung Kỳ, Bắc Kỳ và Cao Miên. Năm sau khoảng tháng tư năm 1888
ông được phái đi công cán tại Vọng Các về vấn đề ranh giới
giữa Thái Lan và các nước Đông Dương ở tả ngạn sông Cửu Long.
Trường thông ngôn đóng cửa ông chỉ còn đi dạy tại trường Hậu
Bổ và dành nhiều thì giờ cho việc nghiên cứu, viết lách, biên
soạn sách vở để xuất bản. Năm 1888 ông tự bỏ tiền ra xuất bản
tạp chí Thông Loại Khóa Trình, một tạp chí chú trọng nhiều về
văn hóa, giáo dục có tính cách nhân bản, dân tộc, và khai
phóng. Vào những ngày gần cuối đời, ông sống trong cảnh nghèo
túng, không còn lương hướng gì để sống, lại thêm tốn tiền in
ấn, sách báo bán không được, nợ nần chồng chất. Nhưng ông vẫn
say mê viết lách, ông làm việc quá nhiều, lao tâm, khổ trí,
sức khỏe suy giảm nhanh vì bệnh hư khí huyết. Ngày 1 tháng 9
năm 1898 Petrus Ký trút hơi thở cuối cùng tại nhà riêng ở Chợ
Quán, hưởng thọ 61 tuổi, để lại cho đời một công trình văn hóa
lớn lao bằng chữ Quốc Ngữ, và một nền học thuật mới dung hòa
trí thức với đạo đức, tổng hợp khoa học kỷ thuật Tây phương
với luân lý đạo đức Á Đông. Petrus Ký có cái vốn kiến thức
thật sâu xa rộng rãi, và rất hiện đại, hơn tất cả những nhà
nho cùng thời với ông, nhất là những kiến thức khoa học cùng
những phương pháp nghiên cứu, phân tích, suy luận khoa học của
Tây phương mà hầu hết những nhà trí thức Việt Nam hồi thời này
chưa ai có hay chưa ai biết. Nói đến Petrus Ký là phải nói đến
vai trò “khai đường mở lối” của ông trên các địa hạt như (1)
dùng chữ Quốc Ngữ thay thế chữ Nôm và chữ Hán trong việc biên
khảo, trước tác, (2) viết câu văn xuôi thay lối văn biền ngẫu
của các nhà nho, (3) xây dựng nền học thuật mới tổng hợp văn
hóa Á Đông và văn minh Tây phương thay thế nền học thuật cũ
của nho gia, và(4) làm báo theo đúng ý nghĩa một tờ báo bây
giờ.
Trên thế giới hiện giờ có nhiều hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Petrus
Ký như Hội Petrus Ký Bắc Cali, Hội Petrus Ký Nam Cali, Hội
Petrus Ký Âu Châu, Hội Petrus Ký Úc Châu, v v . . .qui tụ rất
nhiều giáo sư, nhân viên, cựu học sinh và thân hữu. . .
Vĩnh Long còn nhiều danh nhân nữa nhưng khuông
khổ của bài này không cho phép ghi ra hết, xin hẹn vào những
dịp khác. Bên cạnh các danh nhân, Vĩnh Long có nhiều di tích
lịch sử đáng nói. Một trong những di tích đó là Văn Thánh
Miếu, xem như một trong những di tích lịch sử xưa nhất của đất
Vĩnh Long. Miếu được thành hình do công của Đề Học Nguyễn
Thông, người đã đứng ra xây cất để thờ Đức Khổng Tử và các bậc
hiền triết. Khởi công từ năm 1864, Văn Miếu được hoàn tất vào
năm 1866, bao gồm: (1) một chánh điện thờ Đức Khổng Tử, với
hai bên Tả Ban và Hữu Ban thờ Tứ Phối và Thập Triết, (2) hai
miếu nhỏ hai bên gọi là Tả Vu và Hữu Vu, thờ thất thập nhị
hiền, và (3) Văn Xương Các trước Văn Thánh Miếu, trên lầu thờ
Văn Xương Đế Quân, dưới lầu thờ Võ Trường Toản và cụ Phan
Thanh Giản. Phía ngoài có đôi liễn:
“Hoàng phong xử sĩ thanh cao lão,
Tự hiệu thư sinh tiết liệt thần”
Câu trên nói về Võ Trường Toản là một cụ già
thanh cao, không chịu ra làm quan, ở ẩn dạy học, được vua Gia
Long cho là “Sùng Đức Xử Sĩ.” Câu dưới nói về cụ Phan Thanh
Giản, một bề tôi tiết liệt, nhưng khi gần chết dặn người sau
chỉ ghi câu “lão thư sinh” (học trò già) mà thôi. Lús sinh
tiền, khi làm Kinh Lược Vĩnh Long, cụ Phan thường cùng Đề Học
Nguyễn Thông nhóm họp các văn nhân thi sĩ tại Văn Thánh Miếu,
đọc sách, làm văn. Thượng Thư Bộ Học Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục)
đời vua Duy Tân, có viếng Văn Thánh Miếu, và nhân đó có đề đôi
liễn:
“Xuân Thu hà đẳng càn khôn, đạo tại ngũ kinh
song nhật nguyệt,
Thù Tứ biệt thành võ trụ, đồ qua lục tỉnh nhất cung tường.”
(Đời Xuân Thu trời đất bậc nào, đạo ở năm kinh đôi nhật
nguyệt,
Sông Thù, Tứ cõi bờ riêng đó đường qua sáu tỉnh một cung
tường)
Có những giai thoại gắn liền với những địa danh
đặc biệt nổi tiếng ở Vĩnh Long xưa như sông Cổ Chiên chẳng
hạn. Sông Cổ Chiên ở Vĩnh Long là nơi từng xãy ra nhiều trận
hải chiến lịch sử giữa quân ta và quân Xiêm, quân ta và quân
Chân Lạp, và giữa quân Tây Sơn và quân Nguyễn Ánh. Không biết
bao nhiêu binh sĩ đã phải bỏ mình nơi đây, vì vậy mà từ xưa
thường hiển hiện nhiều điều quái dị. Có những ma quỉ hiện về
làm cho ghe thuyền qua lại vùng này hết sức kinh dị. Có người
bảo đó là oan hồn các chiến sĩ trận vong, uất hận vì bị thảm
tử trong các trận ác chiến chưa được siêu sinh. Vậy phải lập
đàn cầu siêu cho các vong linh để cho vùng này được yên ổn.
Dân chúng nghe theo, lập đàn cầu siêu cho các oan hồn. Từ đó
yên ổn, không còn bóng hình ma quái nữa. Nhưng cũng từ đó lại
sinh ra những tiếng động lạ lùng như vang lên từ dưới đáy
sông, nghe kỷ thì như tiếng chuông, tiếng trống vang dội ầm ĩ.
Nhiều người lắng nghe và cùng có cảm giác như tiếng trống
giục, tiếng chiêng khua trong những trận thủy chiến hải hùng.
Từ đó người ta gọi sông này là sông Cổ Chiên là vì vậy. Cổ là
trống, Chiên có lẽ là Chiêng, tức là tiếng chiêng, tiếng trống
vang dầy. Một giai thoại khác cũng rất đặc biệt, có liên hệ
tới danh xưng Long Hồ. Ở Vĩnh Long có một nơi mà Tiền Giang và
Hậu Giang cùng mấy sông khác tiếp nối nhau làm cho nước xoáy
vòng và người địa phương ở đây đặt tên chổ đó là Hồi Oa, tức
là nơi Nước Xoáy. Người ta kể là hồi năm 1787 dân chúng ở Hồi
Oa xôn xao về tin Thánh Giá (Nguyễn Ánh) sẽ ngự đến đây và như
vậy chắc chốn này không tránh được nạn đao binh (giữa Tây Sơn
và Nguyễn Ánh). Ít lâu sau Nguyễn Ánh đến thật, và nhà vua đã
chiêu dụ được nhiều người trong vùng, gây nhiều cảm tình trong
dân chúng, được mọi người hết lòng phò giúp. Nguyễn Ánh cho
xây đắp thành đất ở đây hai bên có lập đồn phòng thủ. Binh Tây
Sơn nhiều lần tiến đánh nhưng không thắng nổi đành phải rút
quân. Nguyễn Ánh xem đây là đất hưng vượng bèn cho đổi tên Hồi
Oa thành ra Long Hưng. Các vùng gần đó đều đổi tên có chữ Long
đứng đầu như Long Ẩn, Long Thắng, Long Hậu, v v . . . Con sông
Long Hồ trước kia mang tên Chân Lạp là Tầm Vồ cũng theo xu
hướng chung đó mà đổi là sông Long Hồ. Đêm đêm người ta còn
nghe các cô gái chèo ghe ngâm :
“Tầm Vồ rày đã đóng đô,
Xin quan đổi lại Long Hồ cho xinh”.
Vĩnh Long có cù lao (hay Cồn) Tân Phong,
thuộc quận Chợ Lách, rất nổi tiếng về sản xuất ốc gạo. Cồn
Tân Phong nằm giữa dòng sông, dài khoảng 3 km, ngang chừng 1,5
km. Ở đây ốc gạo sản sinh nhiều và nhanh, chỉ 3 tháng là ăn
được. Mùa ốc gạo là từ tháng 3 đến tháng 6, đặc biệt trong
tháng 5 là ốc ngon nhất. Đồng bào Tân Phong thường bắt ốc gạo
ban đêm để sáng hôm sau bán ở chợ Cái Bè, Mỹ Tho. Muốn bắt ốc
gạo người ta phải lặn xuống đáy sông (ở những nơi sông không
sâu), cào ốc vào rổ rồi chuyển cho tốp người khác đem lên bờ.
Phần đông là phụ nữ làm các công việc vận chuyển trên bờ. Ở
những nơi sâu người ta phải dùng vợt bằng giây gai lặn xuống
xúc ốc lên đổ ngay lên ghe đậu gần bên. Ngày xưa khi chưa có
cầu, mỗi lần qua Bắc Mỹ Thuận người ta thường thấy nhiều người
bán ốc gạo. Đó là ốc gạo sản xuất ở Cù Lao Tân Phong. Cũng ở
Bắc Mỹ Thuận du khách có thể thưởng thức nhiều món ăn độc đáo
cũng như những thứ trái cây đặc biệt của vùng : các loại chim
nướng thơm ngon, ổi xá lị to tướng mát rượi. Ngày nay Bắc Mỹ
Thuận không còn. Chổ này bây giờ là một cây cầu rất hiện đại
giúp việc lưu thông từ Miền Đông qua Miền Tây (hay ngược lại)
hết sức dễ dàng tiện lợi. Nhưng những người của các thế hệ lớn
tuổi hơn, có những hiểu biết về Bắc Mỹ Thuận, chắc không khỏi
ngậm ngùi luyến tiếc một số kỷ niệm vui buồn nào đó về bến đò
Mỹ Thuận của năm xưa.
Một nhà tu người Vĩnh Long có bài thơ về
tỉnhVĩnh Long và 7 quận của tỉnh này (quận Châu Thành, quận
Bình Minh, quận Tam Bình, quận Chợ Lách, quận Trà Ôn, quận
Vũng Liêm, và quận Minh Đức) trong khi nhà sư đi vân du các
nơi. Người viết xin phép trích dẫn những đoạn diễn tả độc đáo
về vùng địa lý này để kết luận cho bài viết.
« Vĩnh Long cảnh đẹp người xinh,
Quyện lòng du khách gợi tình nước non!
(quận Châu Thành)
Có ai về đến Vĩnh Long
Cho tôi nhắn gởi đôi dòng nhớ thương!
Nhớ Long Hồ, nắng hai sương
Nhớ thuyền đủng đỉnh ngược đường Cổ Chiên.
Thương cụ Phan lấy bút nghiên,
Chống quân xăm lược , đoạt miền Đông Nam.
Thêm vào đấy những danh lam,
Tân kỳ, cổ kính, lòng làm sao quên?
Miếu Tổng Quốc Công hương ngút tỏa,
Tám lăm (85) lá sắc miếu công thần
Ngàn năm “Văn Thánh” trơ sương tuyết
Di Lặc tươi cười rạng ý dân. . . .
(quận Bình Minh)
Ba Càn phát xuất nhiều tôm cá
Chim chuột, bắp dưa, bưởi, mận, cam
Du khách thương hồ hay ngoại quốc
Về rồi vẫn nhớ món chim ram.
Sông Hậu hai bờ cây trái thanh,
Nối liền chiếc Bắc đượm tình duyên
Phần đông tín ngưởng theo tôn giáo
Hoa Việt thêm vào Việt gốc Miên. . . .
(quận Tam Bình)
Tam Bình giáp với Trà Vinh
Sống về ruộng rẫy, dân tình hiền lương. . .
(quận Chợ Lách)
Quận Chợ Lách nhiều vườn cây ăn trái
Giáp Cái Mơn, Kinh Xáng một con đò. . .
Tân Phong ốc gạo nhiều như gạo
Tựa thế Ba Càn có ốc cao.
(quận Trà Ôn)
Nước ngọt quanh năm, nhiều Cá Cháy
Sùng Nho, sùng Đạo, sống hiền lương
Có Lăng Thống Chế tên Điều Bác
Phò hộ dân cư được cát tường. . .
(quận Vũng Liêm)
Đất có phì nhiêu cây trái ngọt
Nửa phần làm ruộng, nửa làm vườn. . .
(quận Minh Đức)
Sinh hoạt đủ ngành người tấp nập
Chuyên về ruộng rẫy, sống quân bình
Những cô thôn nữ bên dòng nước
Mơ bóng tình quân, hưởng thái bình.
Vĩnh Long tiền ruộng, bạc sông
Mái chèo khoan nhặt, bóng hồng thướt tha
Nụ cười chào khách gần xa
Hẹn ngày trỗi hát bài ca thanh bình.
(Lưu niệm ngày dừng chân nơi 7
quận Vĩnh Long)
Thượng Tọa Giác Huệ