|
Sunday September 24, 2006 |
||
|
Trong bài viết của tác giả Huỳnh Ái Tông tham khảo từ "Các Nhà Văn Quốc Ngữ Tiền Phong ", cùng với bài viết "Tầm vóc quốc tế của Pétrus Kư" của tác giả Mai Bá Triều về nhà báo tiên phong của Việt Nam, một học giả uyên thâm về ngôn ngữ học và một nhà văn hóa có những nổ lực đóng góp tích cực cho quê hương Việt Nam, bài viết này xin đi qua những nét giá trị và trân quí về h́nh ảnh của Petrus Trương Vĩnh Kư. Theo Huỳnh Ái Tông cho biết về nguồn gốc và cuộc đời của học giả Petrus Kư như sau: “Tên thật của ông, là Trương Chánh Kư sau đổi thành Trương Vĩnh Kư, tên thánh là Jean Paptiste, tên chữ là Pétrus, tự Sĩ Tải. V́ vậy người ta thường viết tên ông là Pétrus Jean Paptiste Trương Vĩnh Kư, sanh ngày 6 tháng 12 năm 1837 tại làng Vĩnh Thành (tục danh Cái Mơn), tổng Minh Lư, huyện Tân Minh, phủ Hoằng An, tỉnh Vĩnh Long, sau nầy thuộc tỉnh Bến Tre. Ông là con thứ ba của Lănh binh Trương Chánh Thi và Nguyễn Thị Châu, năm 1842, được 5 tuổi, ông học chữ hán với ông giáo Học. Năm 1847, cha ông qua đời trong khi trấn nhậm ở một vùng gần Nam Vang (Phnom Penh), có lẽ sau đó, mẹ ông giao ông cho giáo sĩ Tám, với sự d́u dắt của vị giáo sĩ nầy, ông học chữ Quốc ngữ, sau đó giáo sĩ Tám mất, có nhà truyền giáo người Pháp tên Việt là linh mục Long, đem về nhà ḍng chánh ở Cái Nhum (Bến Tre) cho học chữ La tinh. “ Đó là về gia cảnh, c̣n về đường hoạt dộng ngoài xă hội, ông có những thành công về văn học, nhưng con đường phù du chính trị lại nhiều trắc trở theo tác giả Huỳnh Ái Tông. Trong sự thân t́nh với quan Toàn quyền Paul Bert khi nhờ ông giúp cho việc liên lạc với triều đ́nh Huế, sau sung Cơ Mật Viện và làm Giám quan, cố vấn cho vua Đồng Khánh. Ngày 11-11-1887 khi Paul Bert mất, ông từ bỏ sân khấu chánh trị mà cả phía Pháp cũng như quan lại Nam triều đầy đố kỵ, v́ kẻ không tin cẩn, người lại ghen ghét ông. Ở giai đoạn cuối đời, ông dành nhiều thời giờ cho sáng tác và vui thú văn chương. "Dưới triều vua Minh Mạng, năm 1835 hạ Chiếu cấm đạo, nên năm 1848, Linh mục Long đưa Trương Vĩnh Kư qua học tại Trung Học Pinhalu ở Campuchea, đây là trường đạo dành để dạy học tṛ người Việt, Miên, Lào, Thái Lan, Miến Điện và Trung Hoa , nhờ ở chung với học sinh các nước Đông Nam Á mà ông học nói và viết thông thạo các ngôn ngữ kể trên. Năm 1851, Trương Vĩnh Kư theo Linh mục Long qua họctại Tổng Chủng Viện Viễn Đông Quốc Ngoại Truyền Giáo ở Poulo-Pénang (Hạ Châu). Trong 6 năm theo học ở Pénang, ông đă học về văn chương, khoa học, triết lư qua chữ La tinh, và ở tại đây, công có dịp học thêm các ngôn ngữ Pháp, Anh, Hy Lạp, Ấn Độ và Nhật. Năm 1858, được tin mẹ mất, ông rời Poulo-Pénang trở về Cái Mơn, năm nầy ông được 21 tuổi. Hai năm sau, qua sự giới thiệu của Linh mục Lefèvre, Trương Vĩnh Kư ra làm thông ngôn cho Đại úy Jauréguiberry. Năm 1861, ông lập gia đ́nh với bà Vương Thị Thọ rồi lập gia cư ở Chợ Quán (nay ở ngay tại góc đường Trần Hưng Đạo và Trần B́nh Trọng, quận 5 Sàig̣n). Năm 1862, ông bị chuyển ra làm việc ở Huế. Năm 1863, Trương Vĩnh Kư được Pháp phái theo sứ bộ Nam triều do Phan Thanh Giản làm Chánh sứ, phái bộ sang triều kiến Pháp hoàng Napoléon III. Nhờ sứ tŕnh nầy, ông có dịp viếng các nước Anh, Tây Ban Nha, Hy Lạp, Ai Cập, Ư, La Mă. Tại La Mă, ông được Giáo hoàng Pio IX tiếp kiến, c̣n trong lúc ở Paris, ông kết thân với các nhà thông thái, danh vọng nước Pháp như Paul Bert, Duruy, Littré ... Ông được cử vào Hội viên của hội chuyên khảo về Nhân loại, và hội chuyên học tiếng Đông phương. Từ năm 1886-1888, Trương Vĩnh Kư được bổ nhậm chức Giám đốc và dạy ngôn ngữ Đông Phương ở Trường Thông Ngôn ( Collège des Interprètes). Ngày 16-9-1869, ông được Thống soái Nam Kỳ Ohier bổ nhiệm Chánh Tổng Tài tờ Gia Định Báo. Ông đă điều hành tờ báo nầy cho đến năm 1872, Năm nầy ông được thăng Tri Huyện và được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng trường Sư Phạm (Ecole Normal). Năm 1874, ông là giáo sư dạy chữ Quốc ngữ và chữ hán ở Trường Hậu Bổ (Collège des Stagiaires). Từ 1866-1886, khoảng thời gian 20 năm nầy, ông chuyên về vấn đề văn hóa và giáo dục. Nhưng năm 1886, người bạn cũ của ông là Paul Bert sang làm Thống Đốc Nam Kỳ, v́ t́nh bạn ông đă bước sang sân khấu chánh trị, một bước phù du mà cuối cùng cuộc đời ông nghèo nàn, danh vọng một thời đă mai một! "
Trong
bài viết của tác giả Cao Tự Thanh bàn về văn nghiệp của Trương Vĩnh Kư "Nh́n chung, có thể chia các tác phẩm của Trương Vĩnh Kư thành bốn mảng: Sưu tầm – chuyển ngữ (phiên dịch các tác phẩm chữ Hán, phiên âm các tác phẩm chữ Nôm, văn bản hóa các tác phẩm truyền miệng trong dân gian...), Sáng tác (du kư, thơ...), Khảo cứu (về tiếng Việt và một số ngôn ngữ nước ngoài, lịch sử, địa lư, phong tục...), Từ điển, trong đó hai mảng đầu được nhiều người biết tới nhất. Quả thật những đóng góp học thuật và xă hội chủ yếu của ông là nằm trong hai mảng này, mặc dù trên phương diện khảo cứu ông cũng có một số đóng góp đáng chú ư, chẳng hạn quan điểm của ông về tiếng Việt đă được những nhà ngữ học như Cao Xuân Hạo đánh giá cao. Có thể nói hai mảng tác phẩm này của Trương Vĩnh Kư là chứng nhân tại bước ngoặt lớn cuối thế kỷ XIX của văn hóa sử Việt Nam, bước ngoặt mà ảnh hưởng lâu bền đến nay vẫn c̣n nguyên giá trị. Tuy nhiên Trương Vĩnh Kư không có học vấn sâu rộng về các lănh vực khoa học kỹ thuật và tự nhiên, nên hoạt động của ông chủ yếu chỉ giới hạn trong các lănh vực khoa học xă hội và nhân văn vốn có những mối quan hệ trực tiếp với tư tưởng và chính trị. Hoạt động học thuật và xă hội của ông do đó cũng chịu tác động nhiều hơn của bối cảnh lịch sử đương thời ở Nam Kỳ thuộc địa, khi sự có mặt của người Pháp đă hủy diệt xă hội phong kiến đồng thời tạo ra những tiền đề cho sự h́nh thành một xă hội khác ở Việt Nam."
Kiến thức uyên bác, năng khiếu thiên bẩm đă tạo cho Petrus Kư là một h́nh ảnh nổi bật trong văn học sử Việt Nam. Sự nghiệp văn học của ông h́nh thành trong bối cảnh chuyển đổi từ nền nho học sang tân học với chữ Quốc ngữ theo hệ thống mẫu tự La tinh. Và ông đă thật sự đóng góp nhiều áng văn tiền phong cho sự phát triển chữ Quốc ngữ của chúng ta dùng ngày hôm nay:
"Có thể chia văn nghiệp của Trương Vĩnh Kư làm hai thời kỳ trước 1879 và từ 1879 trở đi. Các tác phẩm được nhiều người biết tới nhất trong thời kỳ đầu có Chuyện đời xưa (sưu tầm, 1866), Abrége de gramaire annamite (biên soạn, 1867), Cours pratique de langue annamite (biên soạn, 1868), Mẹo luật dạy học tiếng Pha Lang Sa (biên soạn, 1869), Poème Kim Vân Kiều (phiên âm, 1875), Petite cours de Géographie de la Basse Cochinchine (biên soạn, 1876), Đại Nam quốc sử kư diễn ca (phiên âm, 1875), Alphabet quốc ngữ (biên soạn, 1876) và nổi bật là hai tác phẩm gắn liền với nhiều tai tiếng của ông tức Chuyến đi Bắc Kỳ năm Ất hợi (du kư, 1876) và Cours d’histoire annamite (à l’usage des écoles de la Basse – Cochinchine) (biên soạn, 1875 – 1877), trong thời kỳ sau th́ gồm nhiều tác phẩm như Chuyện khôi hài (sưu tầm, 1882), Kiếp phong trần (sáng tác, 1882), Trương Lưu hầu phú, Cổ Gia Định phong cảnh vịnh, Gia Định thất thủ vịnh, Kim Gia Định phong cảnh vịnh (phiên âm, 1882), Bất cượng chớ cượng làm chi (sáng tác, 1882), Phép lịch sự An Nam (biên soạn, 1883), Tam tự kinh quốc ngữ diễn ca, Sơ học vấn tân quốc ngữ diễn ca (dịch Hán Việt, 1884), Ước lược truyện tích nước An Nam (biên soạn, 1887), Lục Vân Tiên truyện (phiên âm, 1889), Đại học, Trung dung, Minh tâm bửu giám (dịch Hán Việt, 1889) và nổi bật là tờ Miscélannées, tờ báo tư nhân đầu tiên ở Việt Nam (1888 – 1889)... (1). So sánh về ngôn ngữ th́ có thể thấy trong thời kỳ đầu ông viết tiếng Pháp nhiều hơn đồng thời phiên âm, phiên dịch tài liệu Hán Nôm ít hơn trong thời kỳ sau, điều này cũng phản ảnh những thay đổi trong sinh hoạt văn hóa đương thời trên địa bàn Lục tỉnh."
Tương tự như h́nh ảnh thi hào Rabindranath Tagore của Ấn Độ xuất dương ra xứ ngoài để lại những ấn tượng văn minh, những nỗi cảm thông sâu xa về văn hóa, Petrus Kư đă tạo h́nh ảnh cho người nước ngoài hiểu và cảm thông với văn hóa Việt Nam. Theo tác giả Mai Bá Triều đề cập về những tác phẩm Việt Nam đầu tiên trên diễn đàn khoa học quốc tế:
"Trong
chuyến tháp tùng phái bộ Phan Thanh Giản sang Pháp điều đ́nh chuộc lại ba
tỉnh miền Đông Nam bộ (từ 14-7-1863 đến 18-3-1864) với vai tṛ thông dịch
viên, Pétrus Trương Vĩnh Kư đă viết tác phẩm đầu tay Khái quát về vương quốc
Khơme hay Campuchia (Notice sur le Royaume de Khmer ou de Kambodje) đăng
trên nội san của Hội Địa lư (Bulletin de la Société de Géographie) xuất bản
năm 1863 ở Paris. Đây được xem là bài viết đầu tiên của một người Việt Nam
đăng trên một diễn đàn khoa học quốc tế, cũng là tác phẩm mở đầu cho sự
trao đổi văn hóa giữa Việt
Nam và
thế giới. Trở lại lịch sử của phương Đông vẫn có những tinh thần sáng suốt từ Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật Bổn đến Rabindranath Tagore của Ấn Độ cổ xúy theo đà văn minh tiến hóa của thế giới, những ư thức về thời cuộc, những thay đổi hiện đại cần thiết từ bên ngoài biên cương xứ sở c̣n lạc hậu, đi một ngày đàng học một sàn khôn, Việt Nam có Nguyễn Trường Tộ, có Petrus Trương Vĩnh Kư, những ư thức canh tân Việt Nam. Áp dụng cái khôn của phương Tây không có nghĩa là trao tâm thức cho ngoại nhân. Những đố kỵ hẹp ḥi khi quân Cộng Sản tiến chiếm miền Nam Việt Nam, lên án khắt khe Petrus Kư và cho hạ bệ bức tượng của ông. Huỳnh Ái Tông cho nhận xét tiếp về Petrus Kư: “Cộng tác với Pháp, nhưng chắc chắn Trương Vĩnh Kư không thích con đường chính trị, ông lại thiết tha với nền văn học chữ quốc ngữ, ông có chủ đích quay về sự nghiệp văn chương của ḿnh, khi Paul bert mất, ông không ngần ngại từ bỏ sân khấu chánh trị, trở lại nghề dạy học, viết sách dạy các thứ tiếng Đông phương, về phương diện nầy, ông là nhà ngôn ngữ học quảng bác, v́ ông có thể nói và viết 15 ngôn ngữ Tây phương và 11 ngôn ngữ Đông phương. Viết sách dạy người Pháp học tiếng Việt và ngược lại, dịch bộ Tứ Thư (Đại Học, Trung Dung, Luận Ngữ và Mạnh Tử), cũng như một số sách chữ Hán ra chữ quốc ngữ, cốt để phổ biến ngôn ngữ và tư tưởng Đông phương, chính ở phương diện nầy chúng ta thấy ông là nhà văn hóa, ở sân khấu chánh trị ông mong tạo sự thông cảm giữa người Việt và người Pháp, giữa những xung đột lớn lao về chánh trị, kinh tế, văn hóa giữa hai nước. Tuy theo đạo Thiên chúa nhưng phải nhận ông vẫn giữ được phong hóa Đông phương, thấm nhuần tư tưởng Khổng Mạnh trong những tác phẩm của ông. " Tác giả Mai Bá Triều bên Bỉ cho thấy h́nh ảnh của Petrus Kư mang nét văn minh phương Tây khi xuất ngọai. Ông ḥa đồng trong tập thể của các nhà khoa học thế giới: "Năm 1873 ông Léon de Rosny, nhà Đông phương và ngôn ngữ học nổi tiếng người Pháp (tác giả bài viết Khái quát ngôn ngữ An Nam năm 1855), đă tổ chức hội nghị quốc tế đầu tiên về Đông phương học (Congrès International des Orientalistes) với đại diện từ 33 quốc gia tham dự.
Pétrus
Trương Vĩnh Kư không những đại diện xứ An Nam mà c̣n là thành viên ban tổ
chức hội nghị, hiển nhiên ông trở thành một trong những người tiên phong về
ngành Đông phương học trên thế giới. Ông hiện diện trong “sân chơi lớn” này,
tích cực tham gia các hoạt động văn hóa cùng những nhà khoa học tầm cỡ như
Henry Schliemann, người đă t́m ra thành Troy và kho tàng thành Mycènes;
Andrew Dickson White, đồng sáng lập và viện trưởng đầu tiên của Đại học
Cornell (Mỹ, 1868) cùng hàng trăm học giả nổi tiếng khác trên thế giới.
Trong số 33 đại biểu dự hội nghị, trừ trưởng đoàn Nhật Bản chỉ có Pétrus Kư
là người châu Á (đại diện của các nước Ấn Độ, Trung Hoa, Thái Lan tại hội
nghị lại là người châu Âu). Sau đó, nhân triển lăm quốc tế 1889 (Expo 1889)
tại Paris, Hội Dân tộc học Paris đă tổ chức hội nghị quốc tế về dân tộc học
(Congrès International des Sciences Ethnographiques) và đại diện cho xứ An
Nam vẫn là Pétrus Trương Vĩnh Kư. Sau những tranh chấp Pháp Việt, nhất là thời kỳ hậu Paul Bert, khiến cho Pertrus Kư gặp nhiều khó khăn trong cuộc đời chính trị xă hội của ông hơn. “Từ chuyến sang Pháp tháp tùng phái bộ Phan Thanh Giản cho đến các hội nghị khoa học quốc tế mà ông tham dự, Pétrus Kư đă đặt mối quan hệ, trao đổi thư từ thường xuyên với các học giả trên thế giới, những người có ư tưởng nhân đạo cao đẹp, với mong muốn sau này họ có thể giúp đỡ người Việt trên nhiều lĩnh vực: khoa học, kinh tế, chính trị, xă hội... Trong số đó có ông Paul Bert, người mà Pétrus Kư đă có được mối quan hệ có lẽ là thân thiện nhất. Ông Paul Bert là bác sĩ, giáo sư Đại học khoa học ở Bordeaux và Paris, thành viên Hàn lâm viện Pháp, bộ trưởng Bộ Giáo dục và nghị sĩ Quốc hội Pháp. Giữa hai ông đă có hơn 20 năm liên hệ với nhau qua thư tín, hướng tới mục tiêu cải tổ VN để tiếp cận được với các nước văn minh trên thế giới, theo phương châm “hợp tác, b́nh đẳng và tôn trọng lẫn nhau” thay v́ chính sách “đồng hóa” (assimilation) của thực dân Pháp. Sau này, khi được bổ nhiệm làm toàn quyền Đông Dương, chỉ trong vài tháng đầu tiên ở cương vị mới ông Paul Bert đă cho thành lập một Hàn lâm viện Bắc kỳ (Académie Tonkinoise) để duy tŕ và phục hưng nền văn hóa truyền thống VN. Cùng sang VN với ông Paul Bert c̣n có các cộng sự thân tín của ông như J.Chailley; G.Dumoutier (nhà VN học đă kêu gọi sự hợp tác của các nhà Nho học để cùng bảo tồn bản sắc dân tộc qua việc phục hồi chữ Hán - Nôm). Vào ngày 9-11-1886, trong khi đang làm việc với vua Đồng Khánh tại Huế, ông Paul Bert đột ngột từ trần. Sự kiện này đă gây nên một tổn thất lớn lao nhất cho cuộc đời và sự nghiệp của Pétrus Trương Vĩnh Kư, v́ sau đó các cộng sự thân tín của ông Paul Bert đều bị thất sủng bởi những kẻ kế nhiệm ông, vốn luôn muốn duy tŕ chính sách đồng hóa của thực dân Pháp. Bản thân Pétrus Trương Vĩnh Kư sau đó cũng bị triều đ́nh Huế nghi kỵ và trù dập.” oOo Giở lại trang lịch sử cũ cho ta thấy rằng Petrus Trương Vĩnh Kư là một nhà ngữ học xuất chúng, một học giả yêu nước, và là một nhà văn hóa anh minh, những đóng góp về văn hóa của ông để lại cho hậu thế rất quí báu. Ông đă thành công về văn hóa, nhưng thất bại về đường chính trị, khi mà triều đ́nh Việt Nam trong buổi giao thời vẫn có những vị quan không có tầm nh́n sâu xa và chiến lược như của xứ Phù Tang trong triều đại của Minh Trị Thiên Hoàng, để ngày hôm nay Nhật Bổn đă nhảy vọt bỏ xa Việt Nam. Petrus Trương Vĩnh Kư là h́nh ảnh đẹp đẽ, danh dự Petrus Trương Vĩnh Kư cần được phục hồi và Petrus Trương Vĩnh Kư cần được tri ân xứng đáng, và rằng không mặc cảm. Việt Hải Los Angeles
|
||