|
XIN ĐỜI MỘT NỤ CƯỜI
Nam Lộc
Tháng Tư,
1985, kỷ niệm 10 năm ngày Sài G̣n rơi vào tay Cộng Sản. Truyền thông Mỹ
sửa soạn rầm rộ để thực hiện các phóng sự, cùng những cuộc phỏng vấn hầu
ghi lại một khúc quanh lịch sử khó quên của đất nước và quân đội Hoa Kỳ
trong cuộc chiến Việt Nam. Trên đường lái xe đến sở làm, suốt những tuần
lễ đó, lúc nào mở radio lên tôi cũng đều nghe được các lời phân tích
cũng như nhận định về chính sách cùng đường lối của người Mỹ khi họ
quyết định đưa quân vào để bảo vệ miền Nam VN. Ngoài những lời phát biểu
chua cay của một số cựu viên chức chính quyền thời tổng thống Nixon và
Ford, c̣n th́ hầu hết đều là những câu trả lời ngớ ngẩn và không chính
xác. Th́ ra, chỉ mới có một thập niên mà người ta đă quên đi tất cả?
Quên hay không muốn để ư tới, đối với tôi lúc đó đều có ư nghĩa giống
nhau
Là một
người cố vấn về di trú và tỵ nạn của cơ quan thiện nguyện USCC thời bấy
giờ, tôi được mời vào thuyết tŕnh về đề tài “Người Tỵ Nạn VN” tại một
lớp học của trường UCLA. Trước khi bắt đầu câu chuyện tôi đưa ra ba câu
hỏi để thăm ḍ xem tŕnh độ hiểu biết của các sinh viên về vấn đề VN vào
thời điểm đó cũng như trước năm 1975.
Câu hỏi đầu
tiên là “có bao nhiêu bạn sinh viên trong lớp học này biết người Mỹ có
tham dự vào chiến tranh VN?”. Hầu hết cả lớp đều giơ tay lên. Nhưng khi
tôi hỏi vậy nước Mỹ ủng hộ miền Bắc hay Nam VN, th́ tất cả đều ngơ ngác,
chỉ c̣n có hai người đưa tay xin trả lời. Một nói rằng Mỹ ủng hộ quân
đội miền Bắc, c̣n sinh viên kia th́ nói người Mỹ chống cả hai!
Câu hỏi kế
tiếp “có bao nhiêu bạn biết được lư do về sự hiện diện của người tỵ nạn
VN trên đất Mỹ hiện nay?” Có 6 người giơ tay t́nh nguyện trả lời, nhưng
chỉ có một dùng chữ tỵ nạn (refugee) c̣n 5 sinh viên kia th́ cho là
người Việt đến HK v́ muốn t́m một cuộc sống tốt đẹp hơn (looking for a
better life), người khác th́ bảo cũng như các di dân từ Mễ Tây Cơ muốn
trốn vào nước Mỹ mà thôi. Ba em kia trả lời giống nhau rằng, cha mẹ các
em cho biết, đa số người Việt sống ở Mỹ một cách bất hợp lệ!
Cả lớp học
gần 30 sinh viên, mà chỉ có một người biết dân VN đến HK v́ lư do tỵ nạn.
Vậy th́ làm sao mà họ có thể hiểu nổi những đắng cay, chua xót của một
khối người đă phải chấp nhận bao hiểm nguy, trăm ngàn tủi nhục, bỏ lại
sau lưng gia đ́nh và quê hương để t́m hai chữ Tự Do. Hai chữ Tự Do đánh
vần thật giản dị, và lúc nào cũng lai láng trên các miền đất hứa. Nhưng
nó là những ǵ thiêng liêng, cao quư nhất mà hàng triệu người Việt đang
phải trả giá bằng nước mắt, bằng máu xương, và bằng thân xác họ. Dù đó
là người vượt thoát vào thời điểm khi Sài G̣n vừa thất thủ, hay lang
thang qua rừng già, núi thẳm, hoặc lênh đênh trên biển khơi. Mười năm
trước đây (1975), thời gian lúc đó (1985) hay mười năm, hai mươi năm sau
nữa, nếu Cộng Sản vẫn c̣n ngự trị trên quê hương đất nước, th́ người
Việt cũng sẽ tiếp tục bỏ nước ra đi!
Dư âm của
buổi thuyết tŕnh tại trường đại học UCLA đă dằn vặt tôi cả hơn một tuần
lễ, nhưng đó chính là những dữ kiện thai nghén để tôi cho ra đời nhạc
phẩm “Xin Đời Một Nụ Cười”, đúng một tuần lễ trước ngày kỷ niệm 10 năm
mất nước. Tôi có nhờ anh Ngô Chí Thịnh, một giáo sư Anh ngữ dịch ngay
sang tiếng Anh để đài truyền h́nh CBS sử dụng trong buổi phỏng vấn chị
Kiều Chinh cùng hai người tỵ nạn Cao Miên và Lào. Nhưng tiếc rằng đến
khi chương tŕnh CBS được phát h́nh họ chỉ dùng phần nhạc, nên khán giả
theo dơi cũng chẳng biết ư nghĩa của bài hát. Tôi c̣n nhớ câu nói cay
đắng của chị Kiều Chinh lúc đó, chị bảo “tức quá, phải chi ḿnh có một
quyển sách Anh ngữ viết về người tỵ nạn VN liệng vào mặt tụi nó, để họ
biết tại sao ḿnh phải mang kiếp sống lưu vong”! Tôi chỉ biết nắm tay và
nh́n lên đôi mắt buồn diệu vợi của chị.
Ngày 23
tháng 10, 2002, tôi nhận được lời mời của một giáo sư đại học luật khoa,
ông Donald Kerwin mời tôi đến nói chuyện với các sinh viên trong một lớp
học tại trường đại học Georgetown University ở Hoa Thịnh Đốn với khoảng
hơn 30 sinh viên, đặc biệt là có một em người VN. Cô cho biết đă theo
cha mẹ vượt biển tỵ nạn và sang HK định cư vào khoảng giữa thập niên
1980, lúc cô vừa được 1 tuổi. Tôi hỏi em là có bao giờ chia sẻ với các
bạn câu chuyện nhọc nhằn của thuyền nhân VN cho các bạn đồng lớp được
biết hay không? Em trả lời’ “chính em c̣n không biết rơ cuộc hành tŕnh
đó gian khổ ra sao”! Thỉnh thoảng xem TV hoặc báo chí cô có ṭ ṃ hỏi
cha mẹ về chuyện này, nhưng mẹ đều trả lời là “chuyện dài lắm, kể không
hết, thôi lo học đi, để khi khác”. Nhưng theo em th́ dường như có điều
ǵ mà mẹ không muốn nói, “hoặc cũng có thể v́ cháu không nói rành tiếng
Việt, mà mẹ th́ không nói giỏi tiếng Anh nên câu chuyện chẳng bao giờ
được bắt đầu”! Tôi chợt nhớ lại câu nói của chị Kiều Chinh gần 20 năm về
trước, và nói thầm trong bụng là “tức quá, phải chi ḿnh có một quyển
sách Anh ngữ viết về ‘Vietnamese Boat People’ liệng vào tay cô bé, để nó
biết thế nào là thân phận của một gia đ́nh thuyền nhân, cùng những ǵ mà
họ đă phải trải qua trên đường t́m tự do”! Nhưng chắc chắn không thể là
một quyển, v́ có thể hàng chục ngàn em như cô bé “thuyền nhân” nói trên
đă quên hay không biết đến ư nghĩa của những chuyến đi “t́m chết, để
sống” mà người tỵ nạn VN đă phải trải qua.
Tháng Tư
2005, kỷ niệm 30 năm tỵ nạn. Trung tâm Thúy Nga thu h́nh DVD “30 Năm
Viẽn Xứ” và phổ biến nhạc phẩm “Xin Đời Một Nụ Cười” của tôi qua ba
giọng hát Khánh Ly, Trần Thái Ḥa, và Thế Sơn. Chỉ chưa đầy một tháng
sau ngày phát hành, th́ trên số báo ra ngày 21, tháng 5, 2005, tờ Công
An Thành Phố, qua một bài viết kư tên Phương Liên đă diễn tả (trích
nguyên bản) “Quê hương không bao giờ chối bỏ bất cứ ai, kể cả những
người vượt biên đă tự động rời bỏ quê mẹ, nhưng đă được lư giải rất lệch
lạc, rằng không thể sống ở đất mẹ mà buộc phải bỏ đi như bài ‘Xin Đời
Một Nụ Cười’ .... bài hát này đă cố t́nh tô vẽ và biện minh cho sự ra
đi, trốn chạy khỏi đất nước của những kẻ phản quốc là đúng đắn, ca ngợi
những vùng đất nơi xứ người là mảnh đất của Tự Do ...”
30 năm sau
báo chí nhà nước vẫn gọi những người ra đi là “kẻ phản quốc”. bài “Xin
Đời Một Nụ Cười” tôi viết năm 1985, khi cao trào vượt biển lên cao, khi
mà “đất mẹ không chối bỏ một ai”, nhưng lại bắt hết đám “sĩ quan ngụy”
vào tù, c̣n người miền Nam th́ đi vùng kinh tế mới. Nhà cửa bị tịch thu,
nên “không sống ở đất mẹ, mà buộc phải bỏ đi”, tôi không nghĩ đó là
những lư giải lệch lạc. Tôi đố tác giả bài báo trích từng câu trong ca
khúc “Xin Đời Một Nụ Cười” và t́m được tôi sai ở chỗ nào? Nhưng tiếc
rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xẩy ra với chế độ thông tin một chiều ở
VN hiện nay. Nhà nước CS chỉ lợi dụng quyền tự do báo chí ở hải ngoại
phổ biến bừa băi, để kết tội và vu khống. Trong khi đó th́ lại bưng bít
những tin tức từ nước ngoài gởi về quốc nội.
Gần đây
nhất, ngày 18 tháng 9, 2006, trên tờ Công An Thành Phố HCM, đă phổ biến
một bài báo kư tên Phúc Huy, “chửi rủa” thậm tệ nhạc sĩ Việt Dzũng, có
một đoạn nói về thuyền nhân tỵ nạn VN như sau (trích nguyên bản) “Việt
Dzũng sáng tác, tŕnh bầy hàng loạt ca khúc phản động như Kinh Tị Nạn,
Lưu Vong Khúc .... để kích động nạn vượt biên trái phép. Nhiều người đă
bỏ ḿnh trên biển cả hoặc bị hải tặc cướp bóc, hăm hiếp, chịu đau đớn cả
đời, gia đ́nh tan nát cũng v́ tin theo những luận điệu xuyên tạc như thế...”
Nếu CSVN
thực tâm muốn t́m hiểu chuyện này th́ thử làm một cuộc thăm ḍ ư kiến để
xem trong số gần một triệu thuyền nhân, có bao nhiêu người v́ nghe nhạc
của ông Việt Dzũng “xúi dục” mà xuống thuyền đi tỵ nạn? Hăy tạm bỏ ra
ngoài những phán quyết về tư cách của các bài báo nói trên. Vấn đề đặt
ra ở đây là liệu các thế hệ sau có hiểu được lư do và ư nghĩa của cuộc
t́m kiếm tự do vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc VN hay không? Liệu
những người dân hoặc thế hệ trẻ ở trong nước, nếu không được giải thích,
họ có bị ảnh hưởng bởi những bài báo đang cố t́nh bóp mép và xuyên tạc
lịch sử hay không? Làm sao để cho người bản xứ, đặc biệt là các sinh
viên đại học ở HK hoặc các nước tự do khác có được những tài liệu chính
xác để đối chiếu với lịch sử cận đại về cuộc hành tŕnh t́m tự do đầy bi
hùng của một dân tộc không chấp nhận chế độ Cộng Sản? Chắc chắn không có
ǵ trung thực hơn bằng chính lời tự thuật của những người trong cuộc,
bằng các nhân chứng sống và bằng tiếng nói chân thành từ trái tim của
một con người VN đích thực với tấm ḷng nhân bản. Những câu chuyện “Viết
Về Nước Mỹ”, “Chuyện Tù Cải Tạo”, “Hành Tŕnh Biển Đông”, “Người Thương
Binh VNCH” v..v.., sẽ là những câu trả lời chính xác nhất. Và đó cũng là
lư do tôi hỗ trợ công việc làm hiện nay của anh Ngụy Vũ hay bất cứ ai
đang có những nỗ lực sưu tầm, dịch thuật, phổ biến và ǵn giữ những tác
phẩm văn học và nghệ thuật cho đời ta và cho đời sau.
Quá khứ dù
có buồn thảm đến đâu, dù có hận thù thế nào, th́ vẫn là lịch sử. Mà lịch
sử th́ cần phải ghi nhận một cách trung thực và đứng đắn. Cần phải lưu
giữ và lại càng phải lưu truyền. Kẻ nào không tôn trọng hay cố t́nh làm
sai lạc, chắc chắn sẽ có tội với giống nói và quê hương, tổ quốc.
Nam Lộc (Tháng 10, 2006) |