|
||
|
Nguyễn Văn Lập
Cuộc đời quân ngủ của tác giả hầu hết ở trong đoàn quân Mũ Đỏ và chỉ huy các đơn vị pháo binh nhảy dù nên cuốn sách này khét mùi thuốc súng đại bác, và chắc phải dùng màu đen của thuốc súng để viết lên nổi uất ức không nói nên lời của người lính quốc gia trong đó Sư Đoàn Nhảy Dù Việt Nam Cộng Ḥa. Họ là những người lính đầu đội trời chân đạp đất, trong lăng miếu ra tài lương đống, ngoài sa trường rạch mũi can tương, tứ bề thọ địch, và đau đớn thay, đă lănh nhận những nhát gươm không phải đâm sau lưng chiến sĩ mà đâm trực diện từ người bạn đồng minh Hoa Kỳ, cùng với các thế lực phản chiến, giới truyền thông báo chí trong và ngoài nước xuyên tạc trắng trợn tinh thần anh dũng của người lính quốc gia, họ biết nhưng vẫn b́nh thản đi vào cơn binh lửa bằng cửa chính, dùng chính sinh mạng của ḿnh để cố gắng làm cho máu của đồng bào bớt đổ, phải là người trong cuộc trực tiếp tham dự các trận đánh mới có đủ khả năng viết chính xác các sự kiện này, và Bùi Đức Lạc là một. Không phải chỉ có cơn uất Hạ Lào, mà c̣n có cơn uất Charlie, Chư Pao, Mậu Thân nửa... Sau ngày Hoa Kỳ bắt tay Trung Cộng để bỏ của chạy lấy người, phản bội đồng minh Việt Nam Cộng Ḥa, đưa đến việc bức tử miền nam Việt Nam ngày 30/4/1975, cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ James Baker đă khuyến cáo" tự hậu chúng ta đừng bao giờ tham gia vào một cuộc chiến mà chúng ta không có ư định thắng". Cái ư định "không thắng" này chính là nguyên nhân của những chiến trận bị tiết lộ bí mật trước ngày hành quân như Lam Sơn 719 ( trang 135 ḍng thứ 8-17), hay là vụ những vụ cầm chân để cho Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù tan nát trên đồi Charlie, Kontum ngày 14/4/1972 để cho Sư đoàn 320 cộng săn Bắc Việt làm bia tập bắn pháo binh, mà dư luận cho là quà tặng của Henry Kissinger cho Lê Đức Thọ ngả giá trên bàn hội đàm Paris. Nên nhớ điều này, Nhảy Dù là đơn vị thiện chiến và anh dũng nhất quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, cộng săn Bắc Việt mà tiêu diệt được một tiểu đoàn Nhảy Dù th́ báo chí phản chiến chính là cái loa tuyên truyền hết sức bất lợi trong cuộc hội đàm Paris và dư luận Hoa Kỳ. Chưa hết, sau trận Charlie chỉ vài ngày, Quân đoàn II có cố vấn John Paul Vann không biết ǵ là chiến thuật và chiến lược c̣n âm mưu đập nát luôn Lữ đoàn 2 Nhảy Dù bằng cách áp lực đi chiếm lại đồi Chư Pao nằm trên con đường huyết mạch giửa Kontum và Pleiku, mặc dù đây là nhiệm vụ của Quân Khu II đă để mất ngọn đồi chiến lược này, và Bộ Tổng Tham Mưu cũng đă đ̣i Lữ đoàn 2 Dù về Saigon để ra tái chiếm Quăng Trị, nhưng vẫn bị Quân khu II giử lại theo sách lượt vắt chanh bỏ vơ, giết hết đứa con này đến đứa con khác của Nhảy Dù mục đích để làm cho Đại Tá Lữ đoàn Trưởng, Trần Quốc Lịch ( được báo chí Hoa Kỳ mệnh danh là Trung đoàn trưởng tài ba nhất của quân lực Việt Nam Cộng Ḥa) phải bó tay chịu tội, nhưng Tiểu đoàn 7 Nhảy Dù đă áp dụng lối đánh thần tốc lấy lại Chư Pao, và Quân đoàn II cũng không c̣n lư do ǵ giử Nhảy Dù lại để hành hạ nửa ( trang 135-136-137). Danh tướng Mac Athur, Tư lệnh quân đội Hoa Kỳ trong cuộc chiến tranh triều Tiên đă đánh lui liên quân Trung cộng và Bắc Hàn tới tận bờ sông Áp Lục năm 1592 đă từng nói một câu nội dung" Tôi thương những người lính bộ binh, hàng ngày 24 giờ/ 24 giờ chẳng những trực diện với cái chết nơi chiến trường, mà c̣n gánh chịu những nổi bất công từ nơi thượng cấp", những nổi bất công trong quân đội nào cũng có nhưng thường là để tỏ cái uy của cấp trên mà thôi, nhưng quân lực Việt Nam Cộng Ḥa th́ chịu tất cả những oan trái, xuyên tạc, và bất công không chỉ từ thượng cấp mà c̣n bị báo chí phản chiến trong và ngoài nước, những chính khách sa lông, những người tập viết sử, những phóng viên báo chí Việt Nam đă nhiều lần "anh dũng" xông pha vào những nơi "không hề nguy hiểm" để lấy tin từ các hay thông tấn nước ngoài, hoặc từ các phóng viên ngoại quốc tưởng tượng và phê phán không trung thực về các trận đánh của quân đội quốc gia, mà trận Hạ Lào có thể là thí dụ, lệnh hành quân rỏ ràng với nhiệm vụ "Phá hủy kho tàng; tiêu diệt tiềm năng tiếp vận của địch", QLVNCH đă hoàn thành và rút ra, ngày rút quân ra khỏi Hạ Lào hai đài VOA và BBC đă thông báo trước cho địch quân biết trước (trang 53-54-55-56). Thực tế cuộc hành quân Lam Sơn 719 không có cố vấn Mỹ và phóng viên chiến trường đi theo mà chỉ đợi ở Đông Hà lấy tin, báo chí thấy ta tản thương hoặc tử thương bèn suy diễn ra và phê phán cuộc lui binh mất trật tự, binh sĩ đeo càng trực thăngỉ(chỉ là cá nhân). Đọc Cơn Uất Hạ Lào từ trang 140 đến trang 143 để xem cuộc lui binh của Tiểu đoàn 7 Nhảy Dù gọi đáng được gọi là "kinh điển" cho một cuộc rút quân trật tự c̣n hơn là trong binh thư nửa, nếu rút lui theo đường số 9 sẽ bị pháo kích, toàn thể tiểu đoàn rút quân theo lối vận động bậc thang trong rừng, đại đội này làm "bloking force" cho đại đội kia vừa chạy vừa t́m bải đáp, và trực thăng cứ theo đường rút quân hàng chục cây số mà bốc từng toán cho đến chiếc trực thăng cuối cùng bốc vị tiểu đoàn trưởng, Thiếu Tá Trần Đăng Khôi. Đơn vị trưởng rút sau cùng, đây là lư do tại sao lính Nhảy Dù kính trọng và tuyệt đối tuân lệnh cấp chỉ huy như vậy. Sau trận Hạ Lào, không cần biết QLVNCH đă hoàn thành nhiệm vụ của cuộc hành quân này, đă phá hủy kho tàng, trại huấn luyện binh sĩ và cơ sở tiếp vận của địch quân, báo chí Saigon ca tụng địch quân và phê phán QLVNCH đă thất bại (trang 15 ḍng thứ 13 đến 29). Nếu Sư đoàn Nhảy Dù bị thiệt hại nặng th́ làm sao cử Lử đoàn 2 Dù ngay sau Hạ Lào, không bay về Saigon bổ xung quân số mà bay thẳng về Dakto hành quân trực thăng vận nhảy ngay trên đầu địch giải tỏa Căn cứ 6, đánh tan Sư đoàn 986 của cộng săn Bắc Việt chỉ trong ṿng chỉ 13 ngày của tháng 4 năm 1971. Phải đọc cuốn sách này mới thấy được "nghệ thuật sữ dụng pháo binh" của các vị chỉ huy Nhảy Dù, mới thấy được tại sao nhiều phi cơ trực thăng của Không Quân Việt Nam Cộng Ḥa được gọi là "quan tài bay" khi chở các vị Lữ đoàn trưởng Nhảy Dù thị sát mặt trận, hoặc các vị tiểu đoàn trưởng pháo binh Nhảy Dù len lỏi trong rừng pḥng không diệt pháo hoặc pḥng không địch, và tại sao mà Việt cộng lại sợ "pháo bầy" của Pháo Binh Nhảy Dù v́ công hiệu không kém B52 là bao nhiêu. Nếu độc giả đă từng đọc tài liệu hoặc hồi kư của bốn Mũ Đỏ: Phan Nhật Nam, Đoàn Phương Hải, Nguyễn Văn Lập, và Bùi Đức Lạc viết về trận Charlie, Kontum của Tiểu đoàn 11 Dù để đời trong quân sử Việt Nam Cộng Ḥa, th́ phải đọc cuốn sách "Cơn Uất Hạ Lào của Bùi Đức Lạc trong đó có phần: "Trận Diệt Chiến Xa" của Tiểu đoàn 11 Dù tại Mỹ Chánh, Quăng Trị, để xem mưu lược và kế hoạch của Sư Đoàn Nhảy Dù sửa soạn cho tiểu đoàn này phục thù trận Charlie như thế nào? Cũng như chính Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đă tuyên dương Tiểu đoàn 11 Dù là đơn vị diệt tank hạng nhất của QLVNCH, vừa bắn cháy vừa bắt sống 26 chiến xa của địch, và đánh tan một trung đoàn địch quân có tùng thiết chỉ trong ṿng 12 tiếng đồng hồ, làm cho viên Thượng Tá Trung đoàn trưởng trung đoàn chiến xa này bị thượng cấp của chúng xử tử tại La Vang ( trang 240 ḍng 23-26). Quân sử thế giới cũng không có trận diệt tăng nào thần sầu quỷ khốc đến như vậy. Cả hai trận Charlie và diệt chiến xa này, chỉ huy tổng quát yễm trợ hỏa lực chính là tác giả Bùi Đức Lạc. Nếu quư vị và các bạn đă từng nghe bản nhạc "Anh Không Chết Đâu Anh" và DVD "Trên Đỉnh Mùa Đông" của Nhật Trường Trần Thiện Thanh nói về Trung úy Mũ Đỏ Nguyễn Văn Đương tự sát trên đồi 30 để khỏi rơi vào tay giặc, th́ phải đọc cuốn sách "Cơn Uất Hạ Lào" để nghe lại những lời nói cuối cùng của người hùng mũ đỏ trăn trối với tác giả Bùi Đức Lạc. Tác giả Bùi Đức Lạc, Khóa 7 Thủ Đức, là một sĩ quan Nhảy Dù, một người lính mũ đỏ trực tính rất được anh em nhảy dù thương yêu, không phải v́ ông là một sĩ quan pháo binh được anh em tác chiến gọi là "ông thầy" như nhiều sĩ quan tiền sát viên khác, mà v́ tác giả có máu nhảy dù, chết bỏ chứ không bỏ chiếc mũ đỏ. Là quân đội phải cắn răng nghe lệnh cấp trên, là mũ đỏ phải rơi lệ khi gọi pháo bắn trên đầu quân bạn theo yêu cầu, cuộc đời người pháo thủ Bùi Đức Lạc hay bất cứ một người lính nhảy dù nào đều tâm niệm "Một ngày nhảy dù là một đời mũ đỏ", ông viết tập sách này như một hồi kư của người thực sự tham dự các mặt trận, nhớ rỏ ràng ngày giờ nhật kư hành quân không thể chối cải được, và chính ḿnh làm việc ǵ th́ viết việc đó, không có tính cách khoa trương cá nhân cho mọi người biết ta đây là ai như những người tập viết sử, hay những ng̣i viết vay mượn tin thất thiệt để câu độc giả. Đành rằng lịch sử ngàn người viết, những âm mưu bí mật trong bóng tối khi đă được giải mă đi rồi cũng khó thể nói chính xác 100%, nhưng các trận đánh trong quân sử th́ đầy tiếng súng và hàng ngàn hàng triệu con mắt nh́n vào soi mói, kết quả thế nào th́ trận địa bày ra trước mắt không dấu diếm được, và không tham dự trực tiếp th́ không bao giờ thấy được sự thật, thế mà đă có nhiều người viết không đúng sự thực chỉ để tỏ bày cái tôi. Cho nên những nhân vật được nêu tên trong cuốn sách này hoặc không nêu tên mà trước đây có những nhận định hoặc bài viết sai lầm về quân đội hay là những cuộc điều quân, khi đọc cuốn sách này chắc sẻ rút ra một kinh nghiệm "sự thật luôn luôn là sự thật" viết sai sẻ di hại đến đến đời sau. Thí dụ như trận Tân Cảnh chỉ sau có trận Charlie vài ngày, có bài viết hay có cuốn sách hồi kư viết rằng Trung đoàn 42 Bộ binh và Bộ Tư lệnh Sư đoàn 23 đầu hàng cộng săn, có cuốn sách c̣n viết là Đại Tá Lê Đức Đạt được trực thăng bốc ra ngoài. Sự thực không có việc đầu hàng và Đại tá Tư Lệnh Sư đoàn 23 đă tử trận tại chổ ( trang 294-295). Chính tác giả Bùi Đức Lạc đả chỉ huy bốn pháo đội bắn yễm trợ theo yêu cầu trực tiếp từ miệng vị Tư lệnh, và điện đàm với vị Tư lệnh chỉ ít phút sau th́ ông bị tử trận, và tác giả c̣n nhớ chổ Đại Tá Đạt nằm theo báo cáo sau cùng. Viết sử sai th́ ảnh hưởng tai hại vô cùng, đời sau con cháu sẽ nghỉ ǵ về tinh thần chiến đấu của ta?. Đây c̣n là một mục đích trong cuốn sách "Cơn Uất Hạ Lào". Tác giả Bùi Đức Lạc viết trước năm 1975 trên Nhật báo Ngôn Luận, Bán Nguyệt San Phổ Thông, Thời Luận, Chiến sĩ Cộng Ḥa, Khởi Hành, với các truyện ngắn, bút kư, kư sự, và sau này viết hồi kư. Hiện là Chủ nhiệm chủ bút Đặc san Mũ Đỏ, Chuông Việt. Sách "Cơn Uất Hạ Lào" dầy trên 300 trang, in trên giấy trắng với những bài viết về các trận đánh mà tác giả đă tham dự, cùng với một số h́nh ảnh sinh hoạt nhảy dù, thêm vào đó là những bài thơ hoặc ca dao trên bước đường quân hành hoặc những địa danh mà tác giả đă đi qua. Giá bán 20 Mỹ kim. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu sách "Cơn Uất Hạ Lào" với quư độc giả và kính mời tham dự buổi ra mắt sách này vào trưa ngày Chủ nhật 08 tháng 4 năm 2007 tại nhà hàng Tự Do, thành phố Arlington.
|
|
|