
Từ
trái: Ngô Thụy Miên và phu nhân - Đăng Khánh - Ngô Xuân Cường và phu nhân.
Mai là ngày Mother's Day, đêm nay tôi và nhà tôi đi ăn tối mới về v́ đây là
dịp lễ vinh danh hiền mẫu, đi ngang cái PC tôi "click" màn ảnh rồi tôi
bỗng giật ḿnh v́ chị Đạm Thủy trên Seattle gửi đến diễn đàn Thời Nay hàng
chữ: "Chia buồn -Nghiêm Xuân Cường". Cái tít làm ḷng tôi bàng hoàng chùng
xuống. Anh bạn gốc dược sĩ bên eastcoast, nghệ sĩ tính, tốt với bạn bè.
Anh là cháu của nhà văn biên khảo nổi tiếng Nghiêm Xuân Hồng. Tôi quen anh
khi t́nh cờ biết nhau trên internet, rồi bàn bạc viết lách, viết về quư
anh Ngô Thụy Miên, Hà Huyền Chi, Vũ Đức Nghiêm, hay điểm CD của quư anh
Phạm Anh Dũng, Nguyễn Tuấn, Vơ Tá Hân,... Có lần anh gọi tôi 12:35 PST,
giờ bên Cali, tức 3:35AM EST bên anh. Anh nói anh đoán tôi chưa đi ngủ v́
dân mê văn chương thường thức khuya để viết văn, hôm đó tôi vẫn chưa đi
ngủ nghe anh nói chuyện. Anh khoe về một bài thơ mà anh phổ nhạc, rồi anh
đàn và ca cho tôi nghe trong phone. Dịp tôi bị stroke, anh sang Cali thăm chị
Như Hảo tại Canoga Park ở gần nhà tôi, rồi anh ghé thăm tôi, hai đứa nói
chuyện thật nhiều v́ lần đầu gặp nhau bằng xương bằng thịt, chúng tôi bàn
về bệnh stroke, thuốc men, dĩ nhiên là có văn thơ nhạc, chúng tôi đồng ư
trên mọi chủ đề, duy có chủ đề "sensitive" mà anh em chúng tôi khác ư kiến là
anh rủ tôi (co-write) cùng viết về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, anh thích tính
triết lư của nhiều bài nhạc TCS. Thú thật, tôi không vui về người nhạc sĩ
tài ba này, v́ những quan điểm khác nhau, chúng tôi tránh né đề tài này về
sau. Rồi anh viết về TCS anh có cho tôi xem bài. Tôi cũng có bài viết về
TCS, nhưng tôi không đưa anh xem, v́ e rằng anh sẽ buồn. Tôi yêu nhạc t́nh
ca TCS một thuở ở trung học, tuy vậy tôi không hợp với quan điểm của nhạc
sĩ này sau năm 75. Có lẽ đề tài này "hurt" anh em chúng tôi một thời gian,
v́ sự ngượng ngùng hay sao đó. Sau này trong một email anh thố lộ cho biết
anh ít làm thơ tinh mà anh xoay sang sáng tác thơ thiền. Tôi nghĩ anh có
tâm Phật, anh nghiên cứu kinh điển sâu sắc, tôi nhờ anh chỉ giáo về những
khía cạnh tôi không rành về kinh Kim Cang, và Bát Nhă Tâm Kinh. Tôi nghĩ
anh dă t́m được sự chân thiện mỹ cho ng̣i bút ḿnh khi xoay về hướng Ánh
đạo vàng của từ bi Phật pháp. Bài thơ thiền sau cùng tôi đọc của anh khi
anh sáng tác có nội dung tiễn đưa ḥa thượng Thích Măn Giác khi ngài viên
tịch. Tôi thích bài thơ thiền củaTịnh Nghiêm- Nghiêm Xuân Cường:
Nếu C̣n Một Phút
"Nếu c̣n một phút sống mong manh
Xin nguyện như chim hót trên cành
Giữa nắng mai vang lời diệu pháp
Mang niềm an lạc đến muôn sinh.
Nếu chỉ c̣n một phút nơi đây
Xin nguyện t́nh yêu vẫn tṛn đầy
Măi măi cho nhau lời ái ngữ,
Cho ḷng rạng rỡ với tháng ngày.
Hoa xinh tươi khắp trời
Chim vui đang hát lời
Hoan ca như réo gọi
Mừng một ngày xuân mới.
Xuân ơi, xuân chứa chan
Trong ta xuân bất tận
Xin cho ánh nắng vàng
Được tràn lan khắp chốn.
Nếu c̣n một phút sống mong manh,
Xin nguyện như hoa thắm trên cành
Xin điểm tô cho đời tươi sáng
Muôn vạn sinh linh sống an lành.
Nếu c̣n một phút sống nơi đây
Xin nguyện như mây bốn phương trời
Đem đến nơi nơi làn gió mát
Cho t́nh thương kết trái muôn đời."
Nghiêm Xuân Cường
Anh nhập đề bằng 4 câu: "Nếu c̣n một
phút sống mong manh,
Xin nguyện
như chim hót trên cành, Giữa nắng mai vang lời diệu pháp, Mang niềm an lạc
đến muôn sinh". Lời cầu xin từ bi vô lượng cho kiếp người vốn mong manh
trong cơi tạm bợ phù vân vô thường này.
Rồi anh cho 4 câu kết: "Nếu c̣n một phút sống
nơi đây, Xin nguyện như mây bốn phương trời, Đem đến nơi nơi làn gió mát,
Cho t́nh thương kết trái muôn đời.", hôm nay anh âm thầm ra đi, như lời
câu xin gửi gấm từ trước, thế giới của chúng ta một t́nh thương kết trái
muôn đời như làn gió mát đến khắp nơi. Tâm của
Tịnh Nghiêm măi măi là tâm
từ bi, bản thiện.
Ngày mẹ anh mất anh tiễn mẹ bằng bài viết xúc động tim tôi,
tôi xin đính kèm link dưới đây:
Nghiêm Xuân Cường
viết về Mẹ:
http://www.thuvienhoasen.org/divecoitinh.htm
Để thấy rằng anh
là người con giử đạo hiếu vẹn tṛn, anh và tôi đều có thơ đăng ở trong
trang nhà Phan Chu Trinh- Đà Nẵng, chúng tôi kẻ Bắc người
Nam cho thơ gặp
nhau ở giữa nước Việt Nam có thơ Luân Hoán, Hải Đà, Mạc Phương Đ́nh, Dương
Viết Điền, Tôn Thất Phú Sĩ, Trần Trung Đạo, Thái Tú Hạp,... để hai chúng
tôi bàn bạc văn chương. Tôi trân quư cái chân trời anh Nghiêm Xuân Cường
mang dến cho tôi. Anh thích đề cao chủ đề t́nh người, rơ hơn là t́nh nhân
hậu, sống phúc hậu.
Bây giờ anh đă bỏ
ra đi đột ngột như khi nhạc sĩ Hiếu Anh ra
đi, tôi được của Lưu Hồng Phúc
từ Dallas gọi sang khóc trong phone, dù là tôi đă mệt mỏi sau chuyến đi dư
lễ tŕnh diễn âm nhạc của 2 con tôi tại Orange County, đường xa và chương
tŕnh dài, nhưng nghe một người ra đi là "tin sét đánh vào tâm hồn của
ḿnh", tôi tỉnh táo ngay, rồi ôm keyboard nói chuyện tiễn đưa bạn. Tối nay
tôi mang tâm trạng tương tự như vậy v́ nhớ bạn.
2007 có ngày
Mother's Day buồn bă này, tôi nghĩ chị Nghiêm Vũ Hạnh và cháu Emily Nghiêm
Mai Anh đă mất đi sự to lớn nhất mang ư nghĩa thương yêu và nhân hậu, đó
là người chồng, người cha vĩ đại: anh
Tịnh Nghiêm - Nghiêm Xuân Cường; Với
đấng phụ mẫu sinh thành, anh cũng là người con hiếu thảo, với Phật giáo,
anh là một phật tử thuần thành, với tôi anh là mot người bạn tốt mà tôi đă
học được nhiều điều hạy Ngày thứ hai, 14-05-07 anh chinh thức rời nhân thế
ra đi... và tôi thắp nhang trên bàn Phật xin siết tay anh như lần
ḿnh
gặp nhau, để tiễn đưa anh ra đi về cơi trên, nơi anh sẽ an giấc ngh́n thu.
Việt
Hải
(Los
Angeles, 11:45PM, thứ 7, 12-05-07)